Quốc Thái
Bias Tugel là một bãi biển nhỏ nằm gần thị trấn cảng Padangbai, phía đông của đảo Bali. Đường từ thị trấn đến bãi biển không dài, nhưng đủ khiến tôi có cảm giác như đang rời khỏi một Bali quen thuộc.

Bias Tugel thường được gọi là “bãi biển nhỏ”, một cái tên khá đúng với kích thước của nó nhưng chưa đủ để miêu tả cảm giác khi đặt chân xuống đây. Bãi biển được bao quanh bởi những vách đá và rặng cây xanh, đủ hoang sơ, yên bình và tách biệt khỏi nhịp sống hối hả của cảng gần đó. Biển ở Bali thì vẫn quyến rũ với màu ngọc lam, nổi bật giữa bầu trời trong vắt, không gợn chút mây.
Ngay sát bờ là sắc màu của cuộc sống bản địa. Khi dạo bước trên bờ cát trắng ở Bias Tugel sẽ bắt gặp những khay lễ vật canang sari. Đó là những khay lễ nhỏ bằng lá dừa, trong đó có những cánh hoa, chút hương và mẩu lễ vật màu sắc, đặt trên phiến đá hướng ra biển. Ở Bali, người ta thường thấy những lễ vật nhỏ bé như thế này hiện diện trước cửa nhà, bên gốc cây, ở ngã đường hay ngay mép nước, với niềm tin rằng thiên nhiên không chỉ là nơi để thưởng ngoạn mà còn là một không gian có linh hồn, cần được chào hỏi và tri ân. Giữa Bias Tugel, khay lễ ấy khiến bãi biển bỗng mang thêm một tầng nghĩa khác: nơi con người đến để nghỉ ngơi cũng đồng thời là nơi biển được thờ phụng như một phần của trật tự sống.

Ở đây thời gian cũng như ngưng lại bởi không ai cần một lịch trình để tận hưởng nhịp sống biển. Sóng khá êm, đủ khiến người ta muốn bơi thật xa ra giữa biển, trước khi trở lại bờ, nơi những chiếc ghế dài nằm dưới bóng ô bạc màu đang chờ đợi. Nằm trên những chiếc ghế gỗ với tầm nhìn hướng thẳng ra khoảng biển trời mênh mông và gọi một chai bia lạnh Bintang, nhắm với chút cá nướng hay ăn cùng cơm rang để buổi trưa thong thả trôi qua.
Ở Bias Tugel, không có câu lạc bộ bãi biển, không có những hàng quán quá chỉn chu hay âm nhạc vang lên khắp nơi. Mọi thứ khá đơn sơ, mộc mạc. Những chiếc ô đã sờn, bàn ghế đôi khi nghiêng ngả trên cát, còn các quán nhỏ được dựng từ tre, gỗ, tôn cũ và bất cứ vật liệu nào có thể tìm thấy.

Đi dọc bờ biển, dễ dàng gặp những người bán rong bản địa, đội rổ hàng trên đầu, bước chân trần qua cát nóng. Giữa những chiếc ghế nghỉ, dáng người nhỏ bé của họ đối lập với khoảng biển rộng lớn bao quanh. Ở Bias Tugel, đời sống địa phương không bị tách khỏi trải nghiệm du lịch; nó là một phần hiện hữu rất tự nhiên.

Các quầy hàng ven biển phần lớn do các gia đình địa phương vận hành. Một người phụ nữ đứng sau quầy tre cười lớn và giơ hai chai bia lên cho tôi chụp ảnh, phía sau là những hàng nước ngọt, nước khoáng và vài chiếc bàn thấp đặt trong bóng râm. Cách đó không xa, một người khác đứng bên bếp than và nướng cá. Mùi cá nướng, than cháy hòa với vị mặn của gió biển.

Khi rời Bias Tugel vào đầu giờ chiều, tôi phải đi ngược con dốc qua khu rừng ven vách đá. Tiếng sóng nhỏ dần sau lưng, nhưng màu xanh của biển vẫn hiện rõ sau những hàng cây, kẽ lá. Bias Tugel đã mãi ở lại trong tâm trí tôi bằng những điều giản dị như vậy: những khay lễ canang sari trên phiến đá, những người bán hàng rong bước chân trần trên cát, mùi khói từ những quầy hàng nho nhỏ trong khung cảnh biển trời Bali xanh ngắt.












