Hoa loa kèn – khoảng lặng của mùa trong hội họa

30/03/2026
share

Diệu Hương

Khi tháng Tư vừa chạm ngõ, Hà Nội lại ngập trong sắc trắng tinh khôi của hoa loa kèn, khiến lòng người không khỏi xốn xang. Chẳng cần báo trước, sắc trắng ấy cứ thế tràn ngập mọi nẻo đường, phủ lên không gian phố phường Hà Nội một vẻ đẹp bình yên và thanh tao lạ kỳ.

Tác phẩm “Tháng Tư” – Họa sĩ Hương Trần

Không rực rỡ như nhiều loài hoa khác, loa kèn mang một vẻ đẹp thanh khiết và tĩnh lặng. Những cánh hoa trắng mở ra nhẹ nhàng, mong manh, như thể chỉ cần một làn gió thoảng qua cũng đủ làm rung động cả không gian. Có lẽ chính sự giản dị ấy đã khiến hoa loa kèn trở thành nguồn cảm hứng đặc biệt đối với nhiều họa sĩ.

Hương Trần và Đào Như là hai nữ họa sĩ đã dành nhiều tình cảm cho loài hoa trắng này. Qua nét cọ của họ, loa kèn không còn là một đối tượng để đặc tả, mà trở thành nơi gửi gắm những rung động thiết tha. Đóa hoa loa kèn hiện lên như một thực thể tự do tan vào ánh nắng sớm, hay bảng lảng trong sương, hay khi lặng lẽ tỏa sáng trong khoảng không tĩnh lặng… Ở đó, sắc trắng tinh khôi dường như hòa vào ánh sáng, không khí và nhịp điệu của màu sắc, mở ra một thế giới thị giác vừa trong trẻo vừa sâu lắng, nơi hoa và thời gian, không gian chỉ còn là một.

Tác phẩm “Loa kèn trong sương” – Họa sĩ Đào Như

Hoa trong điểm chạm của thời khắc

Thời gian dường như cũng phải lòng sắc trắng của loa kèn, để rồi ngưng đọng lại trong từng nét vẽ. Qua tranh, ta bắt gặp cái thức cảm xao động của đóa hoa khi bừng thức giữa làn sương giăng mờ của buổi sớm cuối xuân. Có lúc, hoa lại cất lên bản hoan ca rạng rỡ cùng những tia nắng đầu ngày đang rung rinh nhảy múa, hay có khi lại lặng lẽ tỏa ra thứ ánh sáng tự thân, trắng trong đến nao lòng giữa đêm sâu tĩnh mịch. Mỗi bức họa như thể là một nốt nhạc mộc mạc trong bản giao hưởng của thời gian, giúp mùa hoa cứ ở đó, vẹn nguyên và rạng rỡ như thuở ban đầu.

Hoa là khoảng lặng mênh mang

Ở một góc nhìn khác, vẻ đẹp của hoa loa kèn lại đi ra từ những xúc cảm nội tâm. Trong không gian bảng lảng của giấc mơ và ký ức, đó là một khu vườn loa kèn xanh thẳm xôn xao trong gió; đó là bình hoa bung tỏa sắc trắng tinh khôi bên ô cửa đón sớm mai; hay chỉ là vài cành hoa lặng lẽ nằm chênh vênh trong khoảng tĩnh lặng của thời gian.

Trong tranh, hoa không chỉ hiện diện như một hình ảnh của thiên nhiên mà dường như còn mang theo những rung động rất khẽ của tâm hồn. Những cánh hoa trắng mở ra trong không gian êm dịu, gợi cảm giác về một miền ký ức thanh khiết, nơi ánh sáng, sắc xanh của lá và màu trắng của hoa hòa vào nhau thành một không gian dịu dàng và sâu lắng.

Tác phẩm “Sớm đầu hạ” – Họa sĩ Đào Như
Tác phẩm “Khoảng lặng” – Họa sĩ Hương Trần
Tác phẩm “Sớm mai” – Họa sĩ Hương Trần
Tác phẩm “Miền ký ức” – Họa sĩ Đào Như
Tác phẩm “Cơn gió nhẹ” – Họa sĩ Hương Trần
Tác phẩm “Khúc tự tình” – Họa sĩ Đào Như
Tác phẩm “Giai điệu Tháng Tư” – Họa sĩ Đào Như

Loa kèn đến rồi đi, vội vã như chính cái phong vị rất riêng của phố phường Hà Nội lúc giao mùa. Nhưng qua hội họa, loài hoa ấy lại vượt qua sự ngắn ngủi của thời gian để chạm vào chiều sâu của cảm thức.

Mỗi bức tranh giống như một khoảnh khắc được giữ lại – nơi mùa hoa vẫn còn đang ở đó, những cánh hoa vẫn tiếp tục nở trên mặt toan, sắc trắng dường như thênh thang hơn, nó cứ thế mênh mang tỏa rạng, ôm ấp lấy người xem bằng một vẻ đẹp vẹn nguyên, khiến ta nhận ra mùa hoa chưa bao giờ tan biến, mà vẫn đang lặng lẽ nở giữa những khoảng trống dịu dàng của tâm hồn.

Họa sĩ Hương Trần và Họa sĩ Đào Như hiện là hội viên Hội Mỹ thuật Việt Nam, Câu lạc bộ Nữ nghệ sĩ Tạo hình Việt Nam. Hai chị đã có các triển lãm cá nhân, triển lãm nhóm của Hội Mỹ thuật Việt Nam, Câu lạc bộ Nữ nghệ sĩ Tạo hình Việt Nam…

Bên cạnh sáng tác, các chị đã có những đóng góp tranh cho các hoạt động thiện nguyện của các tổ chức Operation Smile, Ban vận động Mỹ thuật và Ngoại giao Văn hóa Việt Nam – Heritage…

ĐĂNG KÝ NHẬN TIN

Đăng ký nhận tin

Đăng ký để nhận thông báo và chương trình khuyến mãi mới nhất. Mọi thông tin liên hệ của bạn đều được bảo mật tuyệt đối.