Bài: Trương Anh Ngọc
Ảnh: Shutterstock
Tôi vẫn nhớ như in lần lái xe vào Munich (Đức) gần 20 năm về trước – đó là một đêm mùa hạ, khi tôi từ Innsbruck (Áo), sang. Munich về đêm rất đẹp. Ánh đèn sáng rực quanh quảng trường Marienplatz. Tiếng người cười nói trong hàng quán, mùi bia Đức quyện vào không khí náo nức của đêm hè. Tiếng nhạc vang lên đâu đó, tiếng của cuộc sống rộn ràng ở khắp nơi.

Munich gần gũi với tôi ngay từ những giây phút ấy, dù chuyến đi đầu tiên đó không dài. Một thành phố lớn hàng đầu nước Đức, với nhiều công trình hiện đại xen cùng những kiến trúc cổ kính, thực ra không khiến tôi, một người lúc ấy đang sống ở Ý và đã quá quen với lâu đài, nhà thờ, cảm thấy choáng ngợp. Một người bạn của tôi bảo Munich hơi lạnh lùng. Thành phố đậm chất Đức quá, công nghiệp quá, nhịp sống hối hả quá, dễ làm người ta lạc lõng. Nhưng ngay từ đêm đầu tiên đặt chân đến đây, tôi không thấy vậy. Một nơi nào đó chỉ trở nên lạnh lùng và khó gần nếu ta không mở lòng để đón nhận nó.
Tôi chỉ ở lại Munich đêm đó, lang thang trong những khu phố cổ càng về khuya càng vui tươi, náo nhiệt. Đó là Munich dưới ánh đèn đường với những quán bia, là thành phố của người trẻ và những khối kiến trúc đen in lên trời đêm. Ấn tượng ấy theo tôi mãi về sau. Rồi trong vài lần trở lại cho những hành trình lâu hơn, Munich mới hiện lên đầy đủ trong ánh sáng ban ngày, trong những khu phố xa trung tâm, trong những lâu đài đẹp ở ngoại ô như Nymphenburg, nơi ta nên đến để ngắm bộ chân dung các giai nhân thế kỷ 19 trong Gallery of Beauties.

Munich, vì thế, là một tập hợp của rất nhiều điều đặc biệt ở miền nam nước Đức. Có bia ngon tuyệt vời ở Hofbräuhaus, quán bia đã hơn 400 năm tuổi, nơi tôi từng chờ hơn một tiếng mới được xếp bàn, rồi gọi một lúc 2 vại bia, mỗi vại một lít, để uống và khoan khoái nhận ra đó là một trong những loại bia ngon nhất thế giới mình từng thử. Nhưng Munich cũng có những nơi từng gắn với quá khứ của Adolf Hitler, khi đảng Quốc xã ra đời ở đây và từng dùng một quán bia trong thành phố để âm mưu thực hiện cuộc đảo chính bất thành năm 1923.
Thành phố này còn có Oktoberfest, lễ hội bia thường diễn ra từ cuối tháng 9 đến đầu tháng 10 hằng năm, từ lâu đã biến Munich thành một trong những thủ phủ lớn nhất của thứ nước uống mát lạnh và đầy đam mê ấy. Có rất nhiều thứ để xem và để làm ở Munich. Nếu yêu kiến trúc, hãy đến thăm tòa thị chính mới nguy nga nằm ở Marienplatz, công trình được xây dựng theo phong cách tân Gothic. Nhà thờ thánh Peter, nhà thờ lâu đời nhất thành phố, mang nhiều lớp dấu ấn kiến trúc qua các thời kỳ. Nhà thờ Asam lại là một kiệt tác của nghệ thuật Baroque muộn và Rococo. Cũng đừng quên rẽ qua nhà thờ Theatine ở quảng trường Odeonsplatz, quanh đó có vài quán cà phê rất ngon.

Những ai thích công nghệ có thể đến bảo tàng BMW. Ngắm những chiếc xe BMW qua các chặng đường lịch sử, ta có thể hình dung ra cả một hành trình đáng nhớ của ngành chế tạo ô tô Đức. Những ai thích sự yên bình có thể đến Englischer Garten, một trong những công viên đô thị rộng nhất thế giới, hoặc chìm trong sự tĩnh lặng ở Juristische Bibliothek, thư viện luật ấn tượng về kiến trúc. Những ai mê ẩm thực có thể ăn trưa ở Neo-Brasserie Hoiz, đi chợ hoặc đơn giản là ngắm cuộc sống sôi động chảy trôi trong Viktualienmarkt, khu chợ hơn 200 năm tuổi ở phố cổ.
Và nếu bạn đến Munich không đúng dịp Oktoberfest thì cũng không vấn đề gì. Bia và xúc xích hiện diện trong nhịp sống thường, từ những quán bia lâu đời đến các góc phố rộn ràng, như một phần không thể thiếu của thành phố. Ở Paulaner am Nockherberg, phía bên kia sông Isar, ta có thể uống thoải mái loại Paulaner huyền thoại. Truyền thống ủ bia Paulaner gắn với các tu sĩ ở Munich từ thế kỷ 17, để rồi từ đó hình thành một phần rất riêng trong văn hóa bia Bavaria. Một ngày mới ở Munich cũng hoàn toàn có thể bắt đầu bằng bữa sáng nhẹ nhàng, vui vẻ ở những quán như Occam Deli.

Nhưng Munich không chỉ đẹp trong ranh giới của một thành phố. Nó còn là cửa ngõ để người ta chạm vào Bavaria – vùng đất miền nam nước Đức nằm bên dãy Alps, với những hồ nước xanh ngắt, những thị trấn cổ, những lâu đài và cung đường đẹp như tranh. Từ Munich, người ta có thể đi về Landshut bên sông Isar, đến Regensburg hay Bamberg, hoặc hướng về Berchtesgaden và hồ Königssee để thấy một Bavaria trong trẻo giữa núi, nước và mây trời.
Có lẽ vì thế mà Munich xứng đáng hơn một chuyến đi. Thành phố ấy không ồn ào mời gọi, cũng không lập tức khiến người ta choáng ngợp, nhưng càng đi chậm, càng nhìn kỹ, càng muốn trở lại. Một lần cho Marienplatz rực sáng trong đêm. Một lần cho Hofbräuhaus và những vại bia đầy. Một lần cho những bảo tàng, nhà thờ, công viên, chợ cổ. Và thêm những lần khác nữa, để từ Munich mở ra những ngả đường đầy quyến rũ của Bavaria.
Hẹn một ngày trở lại, Munich và Bavaria…










