Bài và ảnh: Mộc Xuân

Giữa nhịp sống đô thị ngày một hối hả, nơi tiếng xe cộ, những bước chân vội vã và guồng quay không ngừng của đời sống dễ khiến người ta lạc mất sự bình yên trong mình, vẫn tồn tại những khoảng lặng khiêm nhường mà sâu thẳm. Đó không phải là những điểm đến rực rỡ ánh đèn hay những con phố nhộn nhịp du khách, mà là một góc rất riêng – nơi tiếng chuông chùa khẽ ngân như rơi vào từng nhịp thở của phố, dịu dàng mà thấm thía.

Chùa Thánh Chúa là một góc lặng như thế của Hà Nội!

Nằm trong khuôn viên trường Đại học Sư phạm, ngôi chùa ngàn năm tuổi hiện diện như một nốt trầm ngân lên giữa những âm thanh sôi động của đời sống học đường. Du khách hay bất cứ ai tìm đến đều dễ dàng cảm nhận được sự an nhiên nơi cửa Phật – nơi nhịp sống như chậm lại, để lòng người có thể neo vào một khoảng tĩnh tại.

Chùa Thánh Chúa - nơi cửa Phật mở ra, nhịp sống như chậm lại, đưa lòng người tìm về an yên
Dưới tán cây trầm mặc, lòng người cũng khẽ lắng lại theo nhịp thở thiêng liêng - Ảnh: Hoài Thu

Bước qua cổng tam quan gạch đỏ, qua mái ngói cong thâm nâu đã được gìn giữ và tu bổ, người ta như tách mình khỏi nhịp sống ồn ã để đi vào một miền lắng đọng. Sân gạch rợp nắng, những gốc cổ thụ lâu năm xoè tán lá xum xuê, rắc xuống những mảng bóng rợp yên bình. Những pho tượng uy nghiêm như đã ngồi đó từ ngàn năm, trầm tư lắng nghe thì thầm của thời gian, chứng giám bao mùa gió bụi, bao thế hệ đến rồi đi. Làn khói hương quyện cùng vạt nắng xiên qua tán lá, phủ lên không gian một làn sương linh thiêng. Ở đây, cảm giác thời gian bỗng chậm lại, để lòng mình cũng tự khắc lắng yên.

Khói hương bay lên, kết nối trời đất và lòng người trong niềm thành kính

Chùa Thánh Chúa mang trong mình lịch sử ngàn năm, dựng từ thời Lý. Tương truyền, vua Lý Thánh Tông từng sai người cầu tự tại đây, để rồi Nguyên Phi Ỷ Lan sinh hạ hoàng tử Càn Đức – vị vua Lý Nhân Tông sau này. Lại có giai thoại, thuở loạn lạc, thái tử Lê Tư Thành từng nương náu nơi cửa Phật, trước khi đăng quang trở thành Lê Thánh Tông – vị minh quân bậc nhất của triều Lê. Bởi vậy, từng viên gạch, từng nếp ngói nơi đây không chỉ thấm mùi khói hương mà còn cất giữ ký ức của hai triều đại, thấm cả những run rẩy và niềm tin của phận người đi qua lịch sử.

Có thể nói Thánh Chúa là một ngôi chùa sống… cùng tuổi trẻ. Một ngôi chùa được ôm ấp trong lòng trường đại học – nghe như nghịch lý, nhưng lại là sự hòa hợp đầy thi vị. Ngoài kia, giảng đường rộn ràng chuông báo giờ lên lớn, tiếng giảng bài, thanh âm cười đùa của từng lứa sinh viên; trong này, chuông chùa ngân nga, câu kinh tiếng kệ trầm hùng, như nhắc nhở về một tầng sâu thăm thẳm. Ngoài kia, áo trắng sinh viên hăm hở lĩnh hội tri thức, điểm tô cho tương lai; trong này, màu áo nâu sòng của sư thầy, của những bà vãi hiền từ, lặng lẽ giữ gìn nguồn cội. Hai tầng giá trị đan xen, soi chiếu và nâng đỡ cho nhau: tuổi trẻ và lịch sử, tri thức và tâm linh, khát vọng và niềm tin – tất cả cùng hòa điệu thành một bản nhạc nghìn năm của Hà Nội.

Cánh cổng chùa – ranh giới mong manh giữa miền tâm linh vĩnh cửu và nhịp sống học đường đang chảy mãi

Mỗi ngày, hàng nghìn bước chân đi qua; có người vội vàng đến lớp, có người dừng lại đôi phút nơi cửa chùa. Có những bàn chân son trẻ thắp nén hương cầu may trước kỳ thi, gửi gắm chút lo âu tuổi hai mươi vào làn khói mong manh. Có ánh mắt còn rụt rè nhìn tượng Phật, rồi dần sáng lên niềm tin rằng phía trước vẫn còn một chỗ dựa bình yên. Và cũng có những giọt nước mắt kín đáo rơi xuống, khi một trái tim xa quê bất chợt nhớ về cha mẹ, nhớ những điều sâu xa chẳng biết ngỏ cùng ai. Chùa không chỉ lắng nghe, mà còn âm thầm che chở, nâng niu những mảnh tâm hồn bé nhỏ.

Chiếc ba lô căng đầy tri thức hòa cùng khói hương trầm mặc, vẽ nên hành trình nối quá khứ với tương lai

Người ta gọi Thánh Chúa là “đài sen giữa lòng Sư phạm”. Một đóa sen không phô trương mà bền bỉ tỏa hương, để bất cứ ai đến gần cũng thấy lòng mình lắng lại. Trong ký ức Hà Nội, mỗi ngôi chùa là một khoảng lặng. Nhưng Thánh Chúa đặc biệt hơn – bởi khoảng lặng ấy không nằm giữa xóm làng cổ kính hay triền đê ven sông, mà vang lên giữa tiếng cười nói, tiếng phấn bảng, giữa nhịp sống trẻ trung sôi động. Ngôi chùa trở thành “trạm ký ức”, nối những đời vua xưa với lớp sinh viên hôm nay, nối những điều thiêng liêng với những khát vọng rất đời thường.

Tán lá xòe che bao thế hệ học trò, còn con đường trước chùa vẫn lặng lẽ dẫn về miền an yên…
Chùa Thánh Chúa lặng lẽ lưu giữ hồn xưa giữa lòng hôm nay

Chùa Thánh Chúa, suy cho cùng, không chỉ là nơi cầu an hay thắp hương ngày rằm. Nó là nơi để trở về – trở về với chính mình, với phần tĩnh lặng mà đôi khi đô thị khiến ta quên mất. Mỗi mái ngói, mỗi bức tường, mỗi tiếng chuông đều thì thầm một điều: quá khứ và hiện tại hoàn toàn có thể song hành, nâng đỡ và cùng nhau giữ lại bản sắc của một vùng đất.

Ngôi chùa nhỏ nằm giữa nhịp sống trẻ, nhưng lại giữ được hồn xưa một cách tự nhiên và bền bỉ. Và có lẽ, chính điều đó khiến tiếng chuông nơi đây ngân lên mãi – ngân cả trong không gian, và ngân trong lòng người đã từng một lần ghé qua.

Xem thêm bài viết liên quan: