Cà phê Hà Nội: Sự kết hợp nhạc jazz và nghệ thuật

05/06/2026
share

Quốc Thái

Nằm ở bên bờ Bắc sông Hồng và chỉ cách phố cổ khoảng 10 phút lái xe, quán cà phê nhỏ trong con ngõ ở Ngọc Thụy (phường Bồ Đề) thu hút một đối tượng khách đặc biệt: cộng đồng làm nghệ thuật ở Hà Nội. Thế nên, thật khó để du khách phương xa tìm thấy quán này trên các trang mạng du lịch. Và khi tìm được, chắc chắn họ sẽ thấy bất ngờ bởi không gian đồng quê của phố Hội trong quán, kết hợp với vibe nhạc jazz, điện ảnh. Thú vị hơn là founder của quán là một chàng trai đến từ Nam Mỹ.

Con đường dẫn vào Anatolia nằm giữa khu vườn xanh mát, tách biệt hoàn toàn khỏi nhịp sống vội vã bên ngoài

Anatolia nằm trong một ngôi nhà cổ mái ngói được đưa nguyên vẹn từ Hội An ra Hà Nội. Chủ nhân của không gian là một chàng trai Nam Mỹ. Anh đã dành nhiều năm để biến nơi đây thành một lát cắt nhỏ của miền Trung giữa lòng Hà Nội. Đi qua cánh cổng, cảm giác đầu tiên không phải là bước vào một quán cà phê mà giống như ghé thăm một ngôi nhà riêng được chăm chút qua nhiều năm. Khu vườn phủ đầy cây xanh, những lối gạch cũ, đèn đá và các góc ngồi ẩn dưới tán lá khiến mọi thứ nơi đây chậm lại một cách tự nhiên.

Khu thềm và hiên nhà tại Anatolia gợi nhớ đến những ngôi nhà cổ ở Hội An

Bên trong, Anatolia mang vẻ đẹp của một không gian sống hơn là một địa điểm kinh doanh. Những bộ sofa da cũ, tượng Phật, đồ gốm, đèn bàn, tranh ảnh và các vật dụng được sưu tầm từ nhiều nơi cùng tồn tại trong một tổng thể không hề cầu kỳ. Mỗi góc nhà đều có cảm giác như đã được sống cùng thời gian thay vì được sắp đặt cho mục đích trang trí.

Tác phẩm video “Chim đậu đất lành” (2026) của Minh-Thư Nguyễn được trình chiếu phía sau trong phòng khách của Anatolia

Đó cũng là lý do Anatolia dần trở thành điểm gặp gỡ quen thuộc của cộng đồng nghệ sĩ, nhạc công, nhà làm phim và những người yêu văn hóa độc lập tại Hà Nội. Những buổi Jazz in the Garden được tổ chức thường xuyên vào cuối tuần đã trở thành một hoạt động quen thuộc của quán, nơi khán giả ngồi giữa khu vườn nghe nhạc dưới ánh đèn vàng và tiếng côn trùng đêm. Xen giữa đó là các buổi chiếu phim, trình diễn âm thanh, những cuộc chia sẻ nghệ thuật hay các dự án thử nghiệm.

Cuối tháng 5 vừa qua, không gian này là nơi diễn ra triển lãm nghệ thuật mang tên Stuff Projected on Walls. Thay vì được trình chiếu trong phòng triển lãm trắng quen thuộc, năm tác phẩm video được đặt rải rác khắp ngôi nhà và khu vườn. Người xem không đi theo một lộ trình cố định. Họ có thể gọi một ly đồ uống, ngồi xuống ăn tối, đi dạo giữa các phòng rồi bất ngờ bắt gặp một đoạn phim đang hiện lên trên tường, trên rèm vải hay giữa những bụi cây ngoài sân.

Tác phẩm “Letter to My Daughter, For That I Am One” (2025) của Mưa được trình chiếu phía sau quầy bar của Anatolia

Điều thú vị của triển lãm nằm ở cách các tác phẩm hòa nhập vào kiến trúc của ngôi nhà. Trong phòng khách, Chim đậu đất lành của Minh-Thư Nguyễn xuất hiện phía sau tượng Phật như một cuộc đối thoại lặng lẽ về sự cô đơn, ký ức và những khoảnh khắc bình yên giữa một thực tại đầy biến động.

Tác phẩm “untitled 60 x 90” (2026) của kalopsiaaaan xuất hiện trên màn hình TV cũ như một phần tự nhiên của không gian sống

Ở một góc khác của ngôi nhà, One Day, I Will Return to Your Side của Đầu Mì được chiếu lên một lớp vải mềm chuyển động theo gió. Những hình ảnh về ký ức gia đình, chiến tranh và sự chăm sóc giữa các thế hệ phụ nữ Việt Nam trở nên mong manh hơn khi bề mặt trình chiếu liên tục dao động. Bộ phim không chỉ được xem mà còn được cảm nhận như một phần của không gian.

Bộ phim “One Day, I Will Return to Your Side” (2026) của Đầu Mì tại Anatolia

Ngoài khu vườn phía sau, tác phẩm which way, western man của Khoa Trần xuất hiện trên bức tường gạch cũ, đặt câu hỏi về chủ nghĩa cá nhân và những lựa chọn của xã hội đương đại. Hình ảnh chuyển động len qua cây cối, tường gạch và bóng tối khiến ranh giới giữa tác phẩm và cảnh quan gần như biến mất.

Tác phẩm “which way, western man” (2026) của Khoa Trần được trình chiếu trên bức tường gạch trong khu vườn

Có lẽ đó cũng là điều khiến Anatolia trở nên đặc biệt. Đây không phải nơi nghệ thuật được đặt trên bệ cao để người xem đứng từ xa chiêm ngưỡng. Ở đây, các triển lãm diễn ra song hành giữa những bữa tối, những buổi thưởng thức rượu vang hay không gian của nhạc jazz.

Nghệ thuật trở thành một phần của đời sống thường nhật, giống như cách một bộ phim bất chợt xuất hiện trên bức tường nhà rồi biến mất khi đêm kết thúc.

Khi màn đêm buông xuống, khu vườn Anatolia trở thành không gian giao thoa giữa thiên nhiên, âm nhạc và cả những cuộc trò chuyện

Với những người tìm kiếm sự náo nhiệt, Anatolia chắc hẳn không phải là điểm đến thú vị. Nhưng với những ai kiếm tìm không gian sáng tạo, chút suy tư, ngẫu hứng hay cả không gian đậm tính cộng đồng, nơi đây sẽ là điểm đến cho một chiều hè muộn ở Hà Nội. Nơi đó có bóng mát của vườn cây, có thanh âm của nhạc jazz, có sự bất ngờ của những triển lãm thoắt ẩn thoắt hiện trên những bức tường gạch cũ. Nơi đó cũng góp phần tạo nên chất thơ, nghệ sĩ của Hà Nội.

Anatolia tọa lạc tại số 7 ngõ 437/2 Ngọc Thụy, Long Biên, Hà Nội. Ngoài phục vụ cà phê và các bữa ăn nhẹ, không gian thường xuyên tổ chức các đêm Jazz in the Garden vào cuối tuần, chiếu phim, triển lãm nghệ thuật và các sự kiện cộng đồng. Lịch hoạt động được cập nhật thường xuyên trên trang Instagram của Anatolia.

ĐĂNG KÝ NHẬN TIN

Đăng ký nhận tin

Đăng ký để nhận thông báo và chương trình khuyến mãi mới nhất. Mọi thông tin liên hệ của bạn đều được bảo mật tuyệt đối.