Những khoảng lặng dịu dàng bên sông

28/07/2026
share

Dien Pham

Tôi từng yêu một Hội An với những mảng tường vàng đổ bóng và giàn hoa giấy rực rỡ dưới cái nắng miền Trung. Nhưng khi phố cổ khoác lên mình sự rộn ràng của lữ khách, tôi lại tìm về những góc thầm lặng hơn, nơi thời gian dường như quên trôi để nhường chỗ cho những hoài niệm neo đậu. Chuyến đi 4 ngày lần này đưa tôi chạm vào một Hội An rất khác: thưa vắng, bình yên và đầy chở che.

Du khách trải nghiệm thuyền thúng trên sông

Miền ký ức nguyên bản

Ngược dòng Thu Bồn, tôi tìm sang đảo Cẩm Kim trên một chuyến xe chạy thong thả. Hòn đảo nhỏ đón tôi bằng những lũy tre xanh trăm tuổi đung đưa trong gió sớm, và tiếng đục gỗ lách cách đều đặn vọng ra từ những nếp nhà đơn sơ của làng mộc Kim Bồng. Đi sâu vào đường làng, mùi cỏ dại thoang thoảng quyện cùng hương chiếu mới dệt bên hiên. Những hàng chè tàu làm hàng dậu thưa gợi nhắc tôi về góc sân nhà bà năm nào, với những quả trứng gà vàng ươm của tuổi thơ.

Đứng trước cánh đồng mạ non xanh ngát, ngắm đàn cò trắng chao liệng, những chú trâu thong dong gặm cỏ, tôi ngỡ như mình đang lật giở từng trang sách cũ viết về một miền quê xưa. Khuất sau rặng tre già là nhà của một cụ già đã cận kề tuổi 80, là người duy nhất còn giữ nghề đan thúng chai thủ công tại đây. Bàn tay ông tuy đã nhăn nheo theo năm tháng nhưng vẫn thoăn thoắt vót từng thanh tre, đan kết nên những chiếc thuyền thúng vốn từ lâu là biểu tượng văn hóa độc đáo của vùng sông nước Hội An.

Thảo mộc thuốc nam đánh thức nguồn năng lượng nhẹ nhàng

Góc ẩn mình tĩnh lặng

Để nối dài giấc mơ yên ả ấy, tôi chọn dừng chân ở một cồn đảo nhỏ riêng biệt trên sông tại Namia River Retreat. Ngay từ khoảnh khắc đầu tiên, nơi này đã đón nhận tôi bằng sự nâng niu kín đáo. Góc trú ẩn bên bờ Thu Bồn mộc mạc mà tinh tế với thiết kế mở hướng thẳng ra dòng nước lững lờ.

Những sớm mai, chỉ cần mở toang ô cửa, mùi hương của rừng dừa nước và vị mát lành của sông nước đã ùa vào đầy lồng ngực. Mỗi chiều, khi  lặng yên ngắm hoàng hôn buông đỏ rực cả một khúc sông, tôi thấy mọi xao động của cuộc sống ngoài kia bỗng chốc nhẹ bẫng.

Ở đây, mỗi ngày trôi qua êm đềm với hương thảo mộc thuốc Nam và những liệu pháp ấn huyệt cổ truyền giúp đánh thức nguồn năng lượng nhẹ nhàng. Làn hương ấy khẽ khàng chạm vào ký ức, gợi nhớ những ngày thơ bé mỗi khi ốm vặt, cảm nắng, mẹ và bà luôn sẵn sàng nồi nước lá thơm hái vội ngoài vườn để xông tắm, chườm ấm.

Ngay cả ẩm thực nơi đây cũng mang một phong vị thật hiền. Đĩa bánh hoa hồng trắng gợi nhắc câu chuyện tình xưa cũ, hay bát cao lầu đượm vị – tất cả đều được chế biến từ nguồn nông sản tươi lành của địa phương.

Namia River Retreat với không gian thư giãn kín đáo

Buổi tối ở ốc đảo này lại càng dịu dàng hơn với ánh đèn tiết chế vừa đủ, giúp tôi thu trọn bầu trời đêm đầy sao trong vắt, một trải nghiệm xa xỉ với người sống ở thành thị vốn quen với ánh đèn neon. Cảm giác bình an tự nhiên len lỏi vào từng bước chân, hay lắng đọng trong giây phút thả chiếc đèn hoa đăng cầu an xuống hồ sen lúc đêm về.

Rời Hội An, hành lý của tôi không có nhiều món quà lưu niệm vật chất, nhưng tâm thức lại “tặng” những khoảng lặng trong trẻo. Nơi ốc đảo bên sông ấy đã cho tôi định nghĩa khác về sự “xa xỉ” trong những chuyến đi: đó không phải là những gì lấp lánh bên ngoài, mà là khi ta tìm thấy một bến đỗ an yên cho riêng mình, để sống thong dong và trọn vẹn trong từng khoảnh khắc.

ĐĂNG KÝ NHẬN TIN

Đăng ký nhận tin

Đăng ký để nhận thông báo và chương trình khuyến mãi mới nhất. Mọi thông tin liên hệ của bạn đều được bảo mật tuyệt đối.