Chi Hoa

Mỗi khi cảm thấy cuộc sống thường ngày quá nhàm chán, tôi thường chọn cho mình một nơi để tạm lánh khỏi sự bận rộn ở thành phố. Sa Pa chính là một trong những lựa chọn đó, không quá xa để đi và cũng không quá gần cho một địa điểm “trú ẩn” lý tưởng. Dù vậy, lần này chuyến đi Sa Pa thật nhiều khác biệt khi tôi đặt chân tới thị trấn nghỉ dưỡng phía tây Bắc của đất nước này vào những ngày đầu xuân

Sa Pa là thị trấn vùng cao cách thành phố Lào Cai 38km. Bây giờ đã có những chuyến xe du lịch đi từ Hà Nội qua cao tốc Hà Nội – Lào Cai với thời gian rút ngắn còn một nửa, nhưng tôi vẫn thích chọn một chuyến tàu. Bởi sau một đêm ngủ dậy, tôi đã có mặt ở thị trấn Sa Pa với tinh thần sảng khoái. Dù năm nào cũng đến, nhưng mỗi lần Sa Pa lại mang đến cho tôi những cảm nhận và trải nghiệm thú vị khác nhau. Nếu như những cơn mưa rả rích và những thửa ruộng bậc thang vàng ruộm ở Sa Pa đã ghi dấu trong tâm trí tôi thì những ngày đầu năm, tôi được thỏa sức chìm trong những đám sương mù bồng bềnh phủ kín mọi thứ mà nó đi qua. Nhà thờ đá ở trung tâm mới đây còn ngập tràn trong ánh nắng đã gần như biến mất, rồi bất chợt lại hiện ra trong những tia nắng xen kẽ mây mù. Những cành hoa anh đào trên đỉnh núi Hàm Rồng tưởng như lay lắt trong cái lạnh, lại nở rộ lên trong nắng giữa rừng cây cỏ xanh mướt, vẽ nên bức tranh mùa xuân đầy màu sắc trước mắt tôi. Cảnh tượng ấy chắc hẳn chỉ thấy ở chốn tiên cảnh, hoặc là tôi đã bị Sa Pa mê hoặc bằng những điều tuyệt diệu nhất. 

Mùa này, những nụ đào hồng đủ sắc và hoa mận trắng muốt đã bắt đầu gọi nhau khoe sắc bất chấp giá lạnh. Những giọt sương còn vương vấn trên cành từ tối hôm trước làm cho vẻ đẹp của hoa càng tinh khiết hơn. Mùa xuân, mùa của những sự sống bắt đầu, của những tia nắng báo hiệu cho một năm mới đầy sức sống sắp đến. Sẽ không gì tuyệt vời hơn khi được ngắm nhìn những nhành hoa lộc cứ lao vút lên trời, nghe tiếng đàn của những chàng thanh niên và lời ca mộc mạc của thiếu nữ người dân tộc bản địa vào một sáng mùa xuân. Phiên chợ tình năm xưa không còn được nguyên vẹn như nó vốn có khi cuộc sống ở Sa Pa đang phát triển và hiện đại lên từng ngày. Dù vậy, những đôi trai gái vào mùa xuân vẫn gặp gỡ và tự tình như truyền thống của dân tộc mình qua bao thế hệ. 

Người dân tộc ở xung quanh thị trấn Sa Pa quanh năm đón tiếp những lượt du khách từ khắp mọi nơi. Thật
không khó để thấy từng nhóm cô gái bản cầm theo những chiếc túi xinh xinh với họa tiết sặc sỡ ra phố chợ bán. Đến những ngày đầu xuân cận tết này, dường như những bộ trang phục đẹp nhất, màu sắc nhất với những đường may cầu kỳ được họ mang ra mặc để chào đón năm mới. Không khí xuân đã tràn về trên các bản làng, sự háo hức và vui tươi hiển hiện rõ trên khuôn mặt của những người dân nơi đây, khiến họ dường như quên đi cái lạnh khắc nghiệt của vùng núi phía tây Bắc. Có khi trời lạnh đến độ tuyết rơi, phủ kín từng mái nhà, thửa ruộng và những đỉnh núi mờ ảo phía xa. Nếu “may mắn” đến Sa Pa vào dịp này, hẳn ai cũng phải thốt lên vì ngạc nhiên như vừa đặt chân đến một xứ sở xa lạ.

Đón năm mới ở Sa Pa, vừa quen lại vừa lạ. Quen vì vẫn là những ruộng bậc thang uốn lượn quanh triền núi, vẫn là nhà thờ đá hiên ngang giữa quảng trường trung tâm, vẫn những người dân tộc với đôi mắt ánh lên niềm vui và hoan hỉ, vẫn những con đường dốc, uốn lượn quanh co nối các bản làng với nhau. Lạ vì những trải nghiệm mới ở một nơi tưởng như đã cũ, được chứng kiến vạn vật chìm trong sự khắc nghiệt nhưng rồi vẫn vươn mình khoe sức sống. Sa Pa quả thật là một nơi đáng để quay lại, và quay lại nhiều lần nữa.