Hương Quỳnh

 Hai năm vừa qua, thế giới chìm trong đại dịch, các phóng viên ảnh đã ghi lại rất nhiều khoảnh khắc: đau thương có, xúc động có, hy vọng có. Là một Travel Blogger đồng thời cũng là một phóng viên ảnh, Quỷ Cốc Tử (Ngô Trần Hải An) có những góc tiếp cận rất khác về cuộc sống sau những biến cố này qua nhiều bộ ảnh chạm tới trái tim độc giả. Hãy cùng Tạp chí Heritage trò chuyện cùng với Travel Blogger Quỷ Cốc Tử.

Tình người sẻ chia trong đại dịch

Là một Travel Blogger đồng thời cũng là một phóng viên ảnh vốn đi khắp nơi, anh đã lựa chọn cách thích nghi như thế nào với nghề nghiệp và cuộc sống của mình. 

Đại dịch đã làm thay đổi cả thế giới. Riêng năm 2019, tôi đã dành 153 ngày cho các hành trình quốc tế, vậy mà hai năm qua, tất cả các kế hoạch và các dự án của tôi ở nước ngoài đã thay đổi đến 90%.

Năm 2021, dịch bệnh bùng phát mạnh ở TP.Hồ Chí Minh, tôi dành toàn bộ thời gian làm việc của mình để cập nhật tình hình tại tâm dịch. Tôi cho rằng đây là một giai đoạn lịch sử và việc ghi lại bằng hình ảnh những thời khắc với đủ các cung bậc cảm xúc này là sứ mệnh của một phóng viên ảnh.

Tôi đã tác nghiệp tại các bệnh viện dã chiến, bệnh viện điều trị bệnh nhân nguy kịch, tiếp xúc trực tiếp với các F0, cùng tham gia các chuyến công tác của lực lượng công an, quân đội tới khu vực biên giới hay các chuyến thiện nguyện của những nghệ sĩ và các bạn đoàn viên thanh niên.

Một bác sỹ ở tâm dịch TP.Hồ Chí Minh

Đó là những ngày đáng nhớ để tôi thay đổi cách nhìn nhận về cuộc sống, về tình người. Sau tất cả, tôi thấy rằng những điều mình không thể thay đổi được thì hãy đón nhận chúng với một tâm thế bình tĩnh, lý trí.

Anh có thể chia sẻ về hoàn cảnh tác nghiệp của những bức ảnh anh chụp chạm được vào trái tim công chúng?

Bộ ảnh “Nơi hơi thở hóa thinh không” mà tôi chụp trong bệnh viện Điều trị covid Thủ Đức – nơi mà chỉ một số ít phóng viên được vào tác nghiệp là những bức ảnh tôi chụp ở điều kiện đặc biệt nhất trong suốt quãng thời gian làm nghề của mình. Thời điểm đó, chúng ta nhìn nhận về dịch bệnh rất khác bây giờ nên không tránh khỏi những nỗi sợ hãi. Thời khắc chứng kiến ranh giới sinh tử với tiếng tít tít ám ảnh của máy móc, các y bác sĩ di chuyển liên tục hay những tiếng ho khàn đặc của người bệnh khiến tôi cảm thấy mỗi giây phút được sống bình thường quý giá hơn bao giờ hết.

Mỗi chuyến tác nghiệp lại đem đến cho tôi một tâm trạng khác nhau. Chuyến đi với văn nghệ sỹ xuống bệnh viện dã chiến Củ Chi cũng không khỏi xúc động, bồi hồi khi nhớ lại. Ở khu vực an toàn bên ngoài là các ca sĩ hát, trong khu điều trị, cách ly kia là người bệnh hò reo. Đó là khoảnh khắc thấm đẫm tình người sẻ chia, tiếp thêm động lực để giành lại sự sống.

Nghệ sỹ saxophone Trần Mạnh Tuấn tại bệnh viện dã chiến Quận 2 - TP.Hồ Chí Minh

Có những chuyến đi đã để lại sự ám ảnh trong kí ức của tôi. Đó là hình ảnh một em bé mồ côi, mẹ bé qua đời do nhiễm covid, cha bé vì quẫn trí cũng tự thiêu ngay sau đó. Em bé mất cả cha lẫn mẹ có ánh mắt buồn thê thảm. Dù không chớp được ánh mắt ấy nhưng tôi đã kịp chụp được bàn tay em đan cài, bấu chặt sau lưng để chịu đựng hiện thực tàn khốc này.

Đó là những khoảnh khắc mà sau khi bấm máy, tôi cũng vội lau những giọt nước mắt!

Xin hỏi có phải nhờ chính những tấm ảnh này, anh đã được Bộ Ngoại giao Hoa Kỳ mời tham dự sự kiện triển lãm “Global Moment in Time” vào cuối năm nay? Anh có thể chia sẻ với độc giả Heritage niềm vui này không?

Vâng, tôi vô cùng tự hào khi là 1 trong 2 phóng viên ảnh của Việt Nam tham dự sự kiện này cùng với các gương mặt đến từ 55 quốc gia. Phần 1 của sự kiện  là 7 phiên họp online toàn cầu đã diễn ra trong thời gian qua. Tháng 10 tới đây, tôi sẽ tới Hoa Kỳ để tham dự triển lãm ảnh của sự kiện. Đây là một niềm vinh dự lớn lao khi tôi có cơ hội cùng với các phóng viên trên toàn thế giới nhìn lại đại dịch cũng như giới thiệu với bạn bè quốc tế về một Việt Nam kiên cường, gắn bó và mạnh mẽ để vượt qua những khó khăn.

Những em bé xin đồ cứu trợ trong thời gian giãn cách

Dự định của anh trong năm 2022 là gì?

Rõ ràng chúng ta sẽ phải sống chung với đại dịch. Một mặt tôi sẽ tiếp tục ghi nhận sự thay đổi của đất nước trong năm 2022 khi thích nghi với hoàn cảnh. Mặt khác, chắc chắn hoạt động du lịch, hàng không sẽ được nối lại, tôi sẽ thực hiện nhiều kế hoạch quảng bá du lịch với các tỉnh, thành phố. Tôi sẽ tiếp tục “Ngắm Việt Nam qua những tầng trời” với các bức ảnh chụp đất nước tươi đẹp nhìn từ không trung. Bên cạnh đó, tôi sẽ có thêm những chuyến đi, sự hợp tác với các cơ quan du lịch nước bạn để kết nối du lịch quốc tế. Và một động lực nữa là World Cup 2022, tôi đang cố gắng hết mình để được tác nghiệp tại ngày hội bóng đá lớn nhất hành tinh này.

Ruộng bậc thang tại Mường Tè - Lai Châu

Anh đã đặt chân tới đầy đủ 63 tỉnh thành của Việt Nam và là động lực để cộng đồng yêu thích du lịch dõi theo, anh có lời khuyên gì dành cho họ?

Có cơ hội đi là phải lên đường. Và, hãy đi du lịch bằng ánh mắt của mình để thấy Việt Nam đẹp thế nào, nhưng bên cạnh đó hãy dành thời gian để trải nghiệm sâu hơn về văn hóa, con người. Hãy chạm vào nơi mình đến nhiều hơn để có những thấu cảm. Thay vì chớp nhoáng chụp một bức ảnh với người Tày, Nùng, Dao, H’Mông thì hãy dành thời gian trò chuyện với họ, ta sẽ học hỏi được nhiều điều để thay đổi cách chúng ta nhìn thế giới xung quanh. Hãy đi bằng ánh mắt, bằng con tim. Tôi thích câu nói này: “Bạn hãy đi tới một nơi xa lạ để được những con người ở đó đón bạn như một người xa quê lâu năm trở về”.

Xin cảm ơn anh và chúc anh có thêm nhiều thành công và trải nghiệm mới để chia sẻ với công chúng.