Travel Blogger Đinh Hằng

 “Hạnh phúc không phải là đích đến, mà chính trên từng chặng đường đi”. Câu nói nổi tiếng của Alfred D. Souza thể hiện rõ nhất là trên những chuyến road trip đường dài, xuyên qua các công viên quốc gia ở Mỹ.

Cung đường xuyên qua bang Utah

Rong ruổi trên đường

Khi tia nắng đầu tiên chạm đến vòm đá Mesa ở công viên Canyonlands, tôi đã ngẩn người ngắm nhìn thế giới bên kia vòm đá bừng sáng lên giữa màn sương ma mị của buổi sớm tinh mơ. Tôi chỉ đứng đó, đắm mình vào khung cảnh phía bên kia ô cửa ở đảo trên trời.

Đêm trước, tôi ngủ muộn vì mải mê đắm chìm giữa những dải sao lấp lánh như đang ôm trọn lấy mặt đất tối đen bên dưới. Trong đêm, tôi nghe rõ cả tiếng thở khe khẽ của mình. Không tiếng còi xe, không âm thanh gì ngoài tiếng gió, chỉ còn tôi và bầu trời dát bạc hàng triệu những chấm li ti sao trời.

Xe dừng chân cho du khách ngắm cảnh từ một điểm cao

Đó là một buổi sáng trong chuyến road trip (loại hình đi du lịch dài ngày bằng đường bộ) xuyên qua 6 bang. Chuyến đi kéo dài cả tháng trời mà tôi và những người bạn rong ruổi. Chiếc RV (Recreational Vehicle – Xe chuyên dụng cho những chuyến du lịch dài ngày) 19 năm tuổi mà chúng tôi đang chạy không khác gì một căn nhà di động với đầy đủ tiện nghi, từ bếp đến phòng ngủ, bàn ăn, nhà tắm…

Cho đến khi rời xa những đô thị hoa lệ, nhảy lên một chiếc xe để đi road trip, tôi mới được tận mắt nhìn thấy một nước Mỹ khác đến kinh ngạc. Trên những con đường mùa hè, chúng tôi đôi khi vẫn tự hỏi có thật là mình đang đi giữa nước Mỹ khổng lồ, hay đã lạc vào một thế giới nào đó khác?

Ở “thế giới” này, thay cho cao ốc chọc trời là thác nước tung bọt trắng xoá, thay cho hệ thống tàu điện ngầm chằng chịt là hẻm núi đá triệu năm tuổi, thay cho con phố náo nhiệt xe chạy là dải đường nhựa không một bóng người.

Thế giới ma mị bên kia vòm đá Mesa ở công viên Canyonlands

Kho báu nước Mỹ

Cặp vợ chồng lớn tuổi bạn tôi độ vài năm lại lái RV đi road trip một lần, nắm những cung đường trong lòng bàn tay và biết rất rõ cách để tồn tại giữa thiên nhiên không điện, (đôi khi) không nước và (rất nhiều khi) không tiếng người. Ở giữa thiên nhiên, đốt lửa, quây quần nấu ăn, đi bộ đường dài, leo núi, chèo thuyền… là thú vui mùa hè mà các gia đình Mỹ ưa chuộng.

Tôi nghĩ đến Mỹ mà chưa một lần đi road trip, ngắm nhìn những hẻm núi kỳ vĩ ở bang Utah, những mặt gương hồ in bóng rừng thông ở bang California, hay đi bộ đường rừng men theo những con đường mòn giữa một vùng thiên nhiên quạnh quẽ, thì quả là điều đáng tiếc. Vì kho báu của đất nước này nằm chính ở nơi đây: những dải đồng xanh bất tận, những đỉnh núi phủ tuyết và những hẻm núi cả triệu năm tuổi, chứ không chỉ trong những ánh đèn rực rỡ nơi phồn hoa đô hội. Vườn Quốc gia Grand Teton với những đỉnh núi phủ tuyết giữa mùa hè, Bryce Canyon là đại vực với lớp lớp những rặng núi đá biến đổi màu theo ánh mặt trời chưa bao giờ thôi mê hoặc tôi, Cedar Breaks với cánh đồng hoa vàng rực màu nắng khiến tôi ngỡ mình vừa lạc vào xứ sở mùa xuân nào đó, hồ Tahoe với màu nước xanh đang nối đến tận trời.… Chuyến trekking ở Grand Staircase – Escalante của chúng tôi phải dừng lại giữa chừng vì gặp phải cát lún. Công cuộc đi tìm hẻm núi không thành, nhưng chúng tôi đã thong dong giữa đất trời và những vân đá sặc sỡ suốt hành trình. Một đêm thức trắng để chiêm ngưỡng những dải sao trời dệt nên bức tranh vũ trụ đầy mê hoặc phía trên những cây cầu đá ở khu tưởng niệm Natural Bridges cũng sẽ là kỷ niệm road trip khó quên. Người đam mê cây cỏ như tôi thì thích hít thở không khí trong lành ở công viên Yosemite khi nắng mới chớm đến mặt hồ trong veo còn la đà hơi sương, in hình những rặng thông xanh ngắt.

Thác nước Multnomah đổ xuống qua những thảm cây xanh mướt

Cuối con đường mòn nằm trong khu vực Upper Geyser Basin, công viên Yellowstone, Morning Glory là nơi mà tôi mong mỏi được nhìn thấy nhất trong chuyến road trip này. Giống như tên gọi, Morning Glory tựa một bông hoa bìm bìm bằng nước mỏng manh và thuần khiết. Trên “cuống hoa” thon thon, thanh mảnh hình phễu xuyên sâu xuống đáy nước trải đều thành những thang độ màu xanh lục, “tràng hoa” bằng nước xòe ra trên mặt đất những sắc màu sặc sỡ trong vắt lấp lánh ánh trời. Trên bức nền của cát trắng, màu cam với tất cả các sắc độ khác nhau bao bọc lấy đáy nước xanh thăm thẳm. Những sắc màu rực rỡ mà Morning Glory có được là nhờ vào các vi sinh vật màu vàng và cam sinh sống trong mạch nước nóng. Nhìn ngắm Morning Glory từ các góc độ khác nhau dưới ánh mặt trời, rồi bạn sẽ thấy đây đích thực là một đóa hoa bằng nước.

Tôi đặt tên cho chuyến đi đến Yellowstone là “cuộc phiêu lưu rực rỡ”. Bởi cho đến nay, khu vực này vẫn đang nằm trên miệng núi lửa. Ở công viên này mỗi năm vẫn xảy ra vô số các trận động đất nhỏ. Những núi lửa nằm sâu dưới lòng Yellowstone vẫn đang được theo dõi hằng ngày. Dung nham vẫn còn hừng hực nóng bên dưới những mạch nước phun, suối nước nóng và hố bùn ở Yellowstone. Còn một nơi nữa tôi đặc biệt yêu thích ở Yellowstone là Grand Prismatic Spring nằm ở Midway Geyser Basin. Phía sau màn hơi nóng giăng đầy mặt nước, bạn sẽ thấy Grand Prismatic hệt như một con mắt khổng lồ màu xanh trong vời vợi đang ứa ra những hàng lệ óng ánh dưới nắng trời.

Morning Glory, “bông hoa” bằng nước ở công viên quốc gia Yellowstone

Nước Mỹ ở nơi không một bóng người

“Cả nước Mỹ này hệt như một “comfort zone” (khu vực an toàn) khổng lồ. Người Mỹ có nhà và một hệ thống làm lạnh/sưởi ấm gắn khắp nhà, ra đường thì có sẵn xe hơi, thậm chí đi vào công viên quốc gia cũng có sẵn đường trải nhựa, đi vào rừng thì có sẵn đường mòn đã tạo. Có những người cả đời không ra khỏi nước Mỹ, vì nó quá rộng lớn, và vì họ không muốn bước ra khỏi vùng an toàn của chính mình… Nhưng ở mãi trong mấy cái hộp bê tông thì cũng chán, thế là mùa hè họ kéo nhau lên rừng, xuống biển, đi road trip,” bạn tôi hài hước giải thích.

Thung lũng Thiên Nga ở bang Idaho

Tôi thán phục những gia đình Mỹ vẫn dắt díu cả nhà đi road trip mỗi năm. Trừ một vài công viên có dịch vụ lưu trú, còn khu cắm trại ở các công viên khác chỉ cung cấp những tiện nghi tối thiểu nhưng các khu vực này được quy hoạch rõ ràng và sạch sẽ.

Rong ruổi cả tháng trời trên đường, rất nhiều lần chúng tôi ngừng tay lái tự hỏi chính mình “Mọi người đi đâu cả rồi? Thế giới đi đâu cả rồi?”, nhưng đáp lại chỉ là khoảng không ngút ngàn không một bóng người.

Nước Mỹ quả thực lớn rộng vô cùng!