Bước chân vào miền tĩnh tại

20/04/2026
share

Đức Ngô

Đúng như người ta nói: “Một khi bị nhiễm niềm đam mê du lịch, chẳng có phương thuốc nào có thể hoá giải”. Chắc hẳn với những người ưa di chuyển, ai cũng có ước mơ được đặt chân đến một địa điểm đặc biệt nào đó. Và tôi cũng vậy, vùng đất thiêng Tây Tạng là nơi tôi luôn khao khát được viếng thăm một lần trong đời.

Buocchanmientinhtai 001 Scaled
Ngọn đồi thiên táng tại Yepar Drak

Khi chuyến bay từ Côn Minh của tôi hạ dần độ cao để chuẩn bị hạ cánh xuống Lhasa, qua khung cửa sổ máy bay là bức tranh phong cảnh tráng lệ của những ngọn núi trùng điệp phủ đầy tuyết trắng. Ở đó là sự hòa quyện của rất nhiều gam màu sống động: màu trắng của tuyết, xanh của thảo nguyên và lấp ló đâu đó là những mặt hồ nước xanh ngọc bích ẩn hiện dưới những đám mây trắng xoá. Ai nấy đều ồ lên và hướng mắt về phía cửa sổ để ngắm nhìn vẻ đẹp kỳ diệu của thiên nhiên cho đến lúc máy bay hạ cánh xuống đường băng.

Lhasa đẹp hơn nhiều so với những gì tôi tưởng tượng trước đó. Con đường từ sân bay về tới trung tâm Lhasa lúc cong, lúc thẳng, lúc qua sông, lúc len lỏi giữa những dãy núi làm tôi không thể rời mắt.

Thời tiết nơi đây rất “khó chiều”, chênh lệch nhiệt độ rất lớn giữa ngày và đêm, cái lạnh buốt da vào ban đêm dù ban ngày nắng gắt. Cảm giác hụt hơi vì không khí loãng, bức xạ mặt trời rất lớn khiến tôi phải học cách hít thở sâu và chậm. Mỗi nhịp thở, mỗi bước chân như lời nhắc nhở về sự nhỏ bé của bản thân trước người mẹ thiên nhiên. Ở Tây Tạng, bạn không thể vội vã, cũng không còn sự tấp nập xô bồ mà phải nương theo nhịp điệu của đất trời. Đó là lúc bạn bắt đầu “cảm” được vùng đất này.

Buocchanmientinhtai 002 Scaled
Bò Yak bên hồ Namtso

Chạm vào miền linh thiêng

Nhắc đến Tây Tạng thì không thể thiếu những cung điện, tu viện mang đậm dấu ấn Phật giáo Tây Tạng. Trong suốt hành trình, tôi đã ghé thăm rất nhiều nơi: Potala, Drepung, Sera, Drigung, Samye, Tashilhunpo, Norbulingka, Jokhang, Yerpa… Mỗi cung điện, ngôi đền đều mang nét riêng biệt, nhưng luôn có những điểm chung về mặt kiến trúc và văn hóa. Ở bên trong các cung điện đều mang mùi đặc trưng được hòa quyện bởi nhiều hương vị khác nhau: mùi ẩm mốc của những bức tường hàng trăm năm tuổi, mùi mỡ bò (Yak) hay sự ngọt ngào huyền bí của mùi nhang Tạng. Chính thứ mùi đặc biệt đó mang lại cảm giác thanh tịnh và ấm áp, khiến người ta quên đi mệt mỏi. Những bước chân bỗng nhẹ hơn, những nhịp thở đều và chậm rãi như thể được trấn an bởi sự tĩnh lặng bao trùm.

Cái duyên của tôi trong chuyến đi là bởi nó đúng vào thời điểm diễn ra lễ hội Thangka tại Tashilhunpo Monastery, Shigatse. Đây là lễ hội rất quan trọng đối với tín đồ Phật giáo Tây Tạng, nơi mà bức tranh Thangka khổng lồ được các nhà sư treo lên trong vòng 3 ngày để Phật tử đến hành hương và chiêm bái. Thứ gọi là “duyên” ấy để lại trong đầu tôi câu hỏi không có lời giải về đức tin của người Tây Tạng. Lý do nào cho những người quỳ lạy hàng nghìn cây số để tới Lhasa, hay vì sao có những lá cờ nguyện cầu được treo suốt hàng năm trên những đỉnh núi kia? Có lẽ Tây Tạng không phải để hiểu mà là để chấp nhận…

Buocchanmientinhtai 003 Scaled
Nhà sư tại lễ hội Thangka

Nơi thời gian lắng lại

Không chỉ nổi tiếng với văn hoá Phật giáo, Tây Tạng còn sở hữu khung cảnh thiên nhiên hùng vĩ, nơi con người trở nên khiêm nhường hơn trước kỳ quan của tạo hoá. Tôi đã đi qua khoảng 400km từ Lhasa tới Everest Base Camp trên con đường G318 – nơi được mệnh danh là một trong những con đường đẹp nhất hành tinh mà biết bao tín đồ “phượt” đường dài ước ao chinh phục. Hồ Yamdrok, hồ Namtso, sông băng Karola và rất nhiều địa danh khác dần dần hiện ra trước mắt tôi… Với độ cao trung bình hơn 4.500m, không khí ở đây loãng và cực kỳ trong suốt. Ánh mặt trời rất gắt nhưng thanh khiết, làm cho màu sắc cảnh vật trở nên rực rỡ. Ngắm nhìn đỉnh Everest cao vời vợi trong ánh nắng vàng, những lá cờ Phạn ngũ sắc tung bay trong gió làm cho mọi lo âu ở nơi phồn hoa phố thị bỗng chốc trở nên xa xôi và vô nghĩa…

Hành trình nào cũng sẽ có điểm kết thúc, cũng phải đến lúc xách balo lên và trở về nhà. Nhưng Tây Tạng chẳng thể nào nhạt phai trong tôi. Chưa bao giờ tôi thấy mây trời đẹp thế, núi non bạt ngàn và những con đường dài vô cùng tận. Tất cả đã làm cho kẻ lữ khách này chênh vênh mê muội mà thả hồn mình theo gió.

Những ngày rong ruổi trên cao nguyên Thanh – Tạng, len lỏi giữa dãy Himalaya đầy uy nghi, tôi như được chạm vào bầu trời, hít căng lồng ngực hơi thở của đất trời và hiểu thêm về đức tin của người Tây Tạng. Những con người hiền hòa, mến khách nơi đây luôn dành niềm tin mãnh liệt với Phật giáo, đồng thời gắn bó mật thiết với thiên nhiên. Và ở nơi núi non cao vời vợi này, tôi cảm thấy tự do. Không còn wifi mạnh, không có deadline, không còn mạng xã hội. Chỉ có một kiểu tự do rất lạ: được thở, được im lặng và được sống chậm.

ĐĂNG KÝ NHẬN TIN

Đăng ký nhận tin

Đăng ký để nhận thông báo và chương trình khuyến mãi mới nhất. Mọi thông tin liên hệ của bạn đều được bảo mật tuyệt đối.