Quy Nguyễn & Quang Lê
Khi sương lạnh vẫn còn vương trên lá, chồi non âm thầm chuyển mình dưới nền đất ẩm, khúc giao ca của hai mùa đông – xuân đến như khoảng lặng cần thiết của đất trời. Thiên nhiên lắng mình, chuẩn bị cho một khởi đầu hân hoan và tươi mới. Trekking trong thời điểm giao mùa giúp ta tìm về những khoảng lặng để tìm thấy năng lượng trong sự bình yên.
Khi đông chưa vội đi, xuân cũng không vội đến
Khúc giao mùa đông – xuân, cũng là khoảng lặng đáng nhớ của đời người. Chúng ta đi từ năm cũ sang năm mới, giữa bâng khuâng hoài niệm và hi vọng được khởi sinh. Khúc giao ấy, trong đời sống hiện đại, giữa những dòng chảy vội vã, ta dễ thường bỏ qua. Trong bài viết này, mời các bạn đi một hành trình vào rừng trúc, thở cùng nhịp với thiên nhiên, lắng lại trong sự thanh khiết của loài cây mang tinh thần biểu tượng của văn hóa Á Đông.
Rừng trúc mở ra không gian của an tĩnh. Hàng ngàn thân trúc thẳng, tán thưa, cao, thu hút tầm nhìn về với những vệt sáng dài. Tiếng trúc lao xao, mở ra miền tĩnh lặng. Trúc bốn mùa xanh, không rực rỡ, không lụy tàn. Khoảng cách của mùa đông và mùa xuân chỉ tồn tại trong hơi ẩm và những chồi non vừa thức. Một nơi lý tưởng để thưởng thức khúc giao ca mùa xuân của đời người, để ở lại thật lâu trong thời khắc đất trời chuyển giao, khi đông chưa vội đi, xuân cũng chưa vội đến.
Một chuyến đi tìm về nhịp thở
“What a breath!” (Thở đã quá). Lời cảm thán của người bạn đồng hành đưa tôi quay về thực tại, sau sự chú tâm vào bước chân qua một quãng đường dài. Tôi hít sâu, chầm chậm đưa hơi lạnh đi vào lồng ngực. Tả Van. Trong lành và mát lạnh. Tôi đang sống. Ở đây, lúc này. Dưới vòm trời của những tán trúc xanh.
Chúng tôi đang đi qua rừng trúc Giàng Tả Chải. Địa hình tương đối khó, mọi người đi gần nhau hơn. Người đi sau bước theo bước chân người đi trước. Dẫn đoàn là cô hướng dẫn viên người Mông, bước đi chậm và chắc chắn.
Dấu ấn của thế giới ồn ào đã tan biến. Xung quanh là màu xanh và âm thanh của những tán lá, tiếng chim vọng mình theo gió. Trên cao, phía bầu trời, lá trúc xếp thành tầng lớp, chỉ chừa lối nhỏ cho gió, nắng đi qua. Gió len mình qua kẽ lá, xào xạc bài hát của khu rừng. Nắng tìm đường về với đất. Nắng chiếu lên gốc tre già cỗi. Âm thanh và ánh sáng cuộn mình trong màu xanh, dịu dàng gửi lời chào đến người lữ khách.
Lời chào ấy khiến chúng tôi chỉ muốn lặng yên cuộn mình trong hiện tại.
Chúng tôi đi mãi trong màu xanh của cây trúc trưởng thành. Không gian thinh lặng. Thời gian trôi chậm chạp. Dáng trúc thẳng, thân trúc gầy, màu xanh bạt ngàn, âm thanh vọng vang, mùi hương của đất, cái nắm tay bất chợt với thân trúc để bước chân không loạng choạng… Chúng tôi ở đây, từng bước đi là kết nối với khu rừng bằng mắt, bằng đôi tay, bước chân, đôi tai và sống mũi. Các giác quan tỉnh giấc, dõi theo những chuyển động và âm thanh rất nhỏ của khu rừng.
Càng đi sâu, chúng tôi cảm giác như đang bước vào một thế giới khác. Thế giới trong vòng tay của dãy Hoàng Liên Sơn. Nơi người Mông chọn nương mình bên thân núi. Trong cuộc sống của họ, trúc hiện diện như một người bạn đồng hành. Trúc làm hàng rào đùm bọc nếp nhà. Trúc dẫn mạch nguồn về bản. Tiếng khèn, di sản văn hóa của người Mông, cũng bắt đầu từ thân trúc. Bước đi trong rừng trúc, chúng tôi thấy mình may mắn vì có một người bạn dẫn đường bản địa. Người coi rừng trúc là nhà, là khu vườn ngày thơ bé.
Cả đoàn dừng lại một chút trước khi ra khỏi sự mê hoặc của khu rừng. Những vạt nắng vàng đang chờ sẵn ở con đường mòn phía trước, chỉ cách vài bước chân. Chúng tôi thở nhẹ và luyến tiếc. Hơi sương mát lạnh, trong khoảng trời của trúc, có mùi thơm ẩm của đất, mùi tươi mát của lá rừng… Sự luyến tiếc dịu dàng ấy như xúc cảm trong buổi sáng cuối cùng của năm cũ, và ánh nắng phía trước là dải pháo hoa rực rỡ lúc giao thừa.
Một khoảng lặng xứng đáng
Rừng trúc là “cung đường trekking huyền thoại” của du khách nước ngoài đến với Tả Van. Đi theo con đường chạy dọc xóm nhỏ, men theo đường mòn bên sườn núi, rừng trúc chờ người lữ khách, phía trước một tầm view thung lũng bao la, phía sau của một quán nước nhỏ nằm cheo veo bên sườn núi. Chặng đường chỉ dài khoảng 30 phút trekking, là hành trình mà chúng tôi cảm nhận mình ở rất gần với thiên nhiên. Một khoảng trời bình yên và thinh lặng. Trong những ngày cuối năm, giữa những áp lực công việc, những mục tiêu và kế hoạch, chúng tôi chọn một hành trình đi vào rừng trúc, chỉ để ở lại trong đó thật lâu, dưới vòm trúc xanh, với những dải nắng dài mềm mại, cảm nhận sự lay động khẽ khàng của thân trúc trước những ngọn gió cuối cùng của mùa đông.
Một khoảng lặng tách biệt khỏi thế giới bao la rộng lớn bên ngoài, và khi trở về, chúng tôi tin mình đã đi một hành trình xứng đáng.
Xem thêm bài viết liên quan:


