Huỳnh Lê Đức Hợp
Nice (Pháp) mang đến ấn tượng về một điểm nghỉ dưỡng có biển xanh, nắng vàng, vài khu phố cổ đẹp mắt và những khách sạn sang trọng dành cho giới thượng lưu. Nhưng nếu đã tới Nice, bạn sẽ nhận ra, vẻ đẹp của thành phố này không nằm ở những thứ người ta dễ dàng nhìn thấy. Nó nằm trong nhịp sống, trong ánh sáng, trong những câu chuyện lịch sử và trong cảm giác bình yên rất khó gọi thành tên.

Nơi biển xanh gặp núi trắng
Điều đầu tiên khiến Nice khác biệt là vị trí đặc biệt của nó. Hiếm có nơi nào ở châu Âu mà người ta có thể vừa nhìn thấy biển, vừa nhìn thấy những dãy núi phủ tuyết phía xa vào mùa đông, dù ở Nice mùa đông “không lạnh” ngay cả khi nhiệt độ chạm ngưỡng 5 độ C. Buổi sáng, mặt trời mọc từ phía Địa Trung Hải, buổi chiều, thì ánh nắng nhuộm vàng những ngọn đồi bao quanh thành phố.
Biển ở Nice không mang màu xanh ngọc dịu dàng như vùng nhiệt đới, nó có một sắc xanh đậm, sâu và mạnh mẽ hơn. Những viên sỏi trắng trên bãi biển phản chiếu ánh nắng khiến mặt nước lấp lánh như được rắc kim tuyến.
Ngồi trên bờ biển Nice nhiều giờ đồng hồ, đôi khi người ta chẳng cần làm gì cả. Ánh nhìn vô định theo những con sóng, thi thoảng vươn nhìn những chiếc thuyền xa xa hay ngước nhìn những cánh hải âu lượn trên mặt nước. Và thế là đủ cho một ngày.

Thành phố của ánh sáng và màu sắc
Có lẽ không phải ngẫu nhiên mà rất nhiều họa sĩ nổi tiếng từng bị Nice mê hoặc. Khung cảnh, thiên nhiên, khí hậu và đặc biệt ánh sáng khác biệt của nơi đây chính là thứ tạo nên sức hút. Ánh sáng ở đây không gay gắt như vùng nhiệt đới, không ảm đạm như miền Bắc châu Âu, mà trong trẻo đến mức khiến mọi màu sắc trở nên sống động hơn.
Những bức tường màu vàng nhạt, những ô cửa sổ xanh lam, những hàng cọ ven biển, những chiếc ghế xanh biểu tượng nổi tiếng dọc đại lộ Promenade des Anglais. Tất cả như được vẽ nên bởi một họa sĩ yêu màu sắc.
Có những buổi chiều, cả thành phố chìm trong sắc vàng cam của hoàng hôn. Biển chuyển dần sang màu bạc, những mái nhà chuyển sang màu mật ong và Nice trở thành một bức tranh khổng lồ dưới ánh nắng cuối ngày.

Thành phố mang trong mình nhiều linh hồn
Điều thú vị là Nice không hoàn toàn giống phần còn lại của nước Pháp. Trong lịch sử, thành phố từng thuộc về nhiều thế lực khác nhau, đặc biệt có mối liên hệ sâu sắc với Ý. Bởi vậy, đi dạo trong khu phố cổ Vieux Nice, đôi khi người ta có cảm giác như đang ở đâu đó giữa nước Pháp và nước Ý. Tiếng chuông nhà thờ vang lên từ những con phố hẹp, mùi pizza mới nướng hòa cùng hương bánh ngọt Pháp, những quảng trường nhỏ ngập nắng mang hơi thở Địa Trung Hải rõ nét hơn là vẻ hào nhoáng của Paris.
Nice giống như một cuộc gặp gỡ giữa nhiều nền văn hóa. Người Pháp yêu thành phố này, người Ý tìm thấy sự quen thuộc ở đây, cả người Nga cũng từng xem nơi đây là “ngôi nhà mùa đông” của mình và du khách từ khắp thế giới đều tìm thấy một góc riêng để yêu.

Nơi người ta học cách sống nhẹ nhàng
Nếu Paris (Pháp) khiến người ta muốn khám phá, Milan (Ý) khiến người ta muốn chiêm ngưỡng, thì Nice lại khiến người ta muốn sống. Không phải sống nhanh, mà sống thật chậm.
Người dân ở đây dường như rất giỏi tận hưởng cuộc sống. Buổi sáng họ chạy bộ bên biển, buổi trưa họ ngồi lâu hơn ở quán cà phê, buổi chiều họ thong thả đi dạo trên Promenade des Anglais, buổi tối họ ngồi trong những hàng quán nhâm nhi bữa tối và ngắm biển mà chẳng cần lý do gì đặc biệt.
Ở Nice, người ta không có cảm giác phải chạy đua với thời gian. Ngay cả du khách cũng dần bị cuốn vào nhịp sống ấy. Chúng tôi chỉ vỏn vẹn 4 ngày tại đó nhưng đã từng ngồi hàng giờ trên bãi sỏi hay trên một chiếc ghế xanh nhìn mặt biển đổi màu từ xanh thẫm sang tím nhạt khi mặt trời lặn và nói dăm ba câu chuyện vụn vặt cỏn con. Cảm giác chỉ đơn giản là tận hưởng khoảnh khắc hiện tại mà chúng tôi đã cùng nhau có. Và đó có lẽ là món quà đẹp nhất mà Nice mang lại cho chúng tôi.

Một thành phố rất “nice”
Người ta thường đùa rằng Nice là thành phố “nice” nhất nước Pháp. Đó không hẳn chỉ là một kiểu chơi chữ mà càng ở đây lâu, càng hiểu hơn nơi này, tôi càng thấy câu nói ấy có lý.
Nice không cố gắng gây choáng ngợp như Paris, không cố gắng thể hiện sự giàu có như Công quốc Monaco, cũng không cố gắng trở thành một bảo tàng ngoài trời như Florence hay Rome (hai thành phố nổi tiếng của Ý). Nice chỉ là chính mình, một thành phố biển ngập nắng, một góc Địa Trung Hải bình yên. Một nơi mà biển, lịch sử, văn hóa và con người hòa quyện vào nhau một cách tự nhiên. Và có lẽ chính sự chân thành ấy mới là điều khiến người ta nhớ mãi.
Bởi sau tất cả những nhà thờ lộng lẫy, những bảo tàng nổi tiếng hay những đại lộ đông đúc, điều còn lại trong ký ức về Nice đôi khi chỉ là tiếng sóng biển chiều muộn, ánh nắng cuối ngày trên mặt nước và cảm giác nhẹ nhõm khi nhận ra rằng cuộc sống vốn không cần phải vội vàng đến thế.
Có những xứ sở khiến người ta háo hức trước khi đến, có những nơi khiến người ta lưu luyến khi rời đi, và cũng có những vùng đất mà càng ở lâu, người ta càng hiểu vì sao mình yêu nó. Nice chính là như thế. Đó là lúc bạn hiểu rằng nơi đây không chỉ là một điểm đến trên bản đồ, mà là một trạng thái của tâm hồn. Một thành phố biển rất “nice” theo mọi nghĩa của từ này.











