Thu Phan
Về Quảng Ngãi vào những ngày tháng 4, khi cái nắng miền Trung bắt đầu hanh vàng, bạn sẽ thấy một diện mạo rất khác của vùng quê vốn nổi tiếng với di tích lịch sử Sơn Mỹ hay rừng dừa nước Tịnh Kỳ. Đó là lúc mùa lúa chín nhuộm vàng những cánh đồng uốn lượn dưới chân sườn đồi ở vùng trung du hay cả một vùng hạ lưu sông Trà Khúc.
Khác với sự bằng phẳng của đồng bằng, ruộng lúa ở Thiện Tín thường nằm xen kẽ giữa các gò đồi. Nhìn từ trên cao, những ruộng lúa chín vàng rực như những dải lụa được phơi mình giữa màu xanh ngắt của cây ăn trái và núi rừng. Mùi lúa chín ở đây dường như đậm đà hơn bởi quyện trong gió ngàn và hương thơm của các loại quả ngọt đang vào mùa.
Còn những cánh đồng Tịnh Khê tuy không quá mênh mông như miền Tây, nhưng lại có nét duyên rất riêng nhờ sự đan xen của những lũy tre xanh và những con đường bê tông nhỏ uốn lượn. Khi lúa chín đồng loạt, cả không gian như được trải một tấm thảm lụa vàng óng ả, tỏa hương lúa mới thơm nồng nàn trong gió biển. Mùa lúa chín ở Tịnh Khê không chỉ là câu chuyện của nông sản, mà còn là ký ức tuổi thơ của biết bao người con Quảng Ngãi. Đó là mùi rơm rạ nồng đượm, là những chiều chạy nhảy trên đồng sau giờ học, và là biểu tượng của sự ấm no nơi dải đất miền Trung nắng gió.

















