Quốc Thái

Giữa những ngày Huế bước vào tháng Chạp, khi trời lạnh vừa đủ để người ta khẽ rụt tay trong áo, Huyền Không Sơn Thượng hiện ra không như một điểm đến, mà như một khoảng dừng. Không cần đi vội, cũng không cần đi đủ hết. Chỉ cần bước chậm, nhìn kỹ, và ở lại lâu hơn một chút.

Huyền Không Sơn Thượng nằm giữa rừng thông

Không gian chùa nằm gọn giữa rừng thông, tách khỏi nhịp phố. Mọi kiến trúc ở đây đều mang cảm giác mộc: gạch, ngói, gỗ, và sự im lặng. Không có nhiều màu sắc mạnh, không có những trục nhìn phô trương. Thay vào đó là sự tiết chế – thứ làm Huế trở nên Huế.

Trong quần thể ấy, tôi dừng lại khá lâu ở một gian đình nhỏ. Không phải vì nó quan trọng hơn những không gian khác, mà vì nó đủ gần để nhìn thấy từng chi tiết. Hôm đó, gian đình chỉ mở một phía. Ánh sáng đi vào vừa đủ, không tràn, không gắt.

Ngay bên ngoài gian thờ, ba chậu dạ yến thảo được đặt cân đối trên bậc đá: một chậu trắng pha hồng ở giữa, hai chậu tím hồng đậm ở hai bên. Phía trên là một khóm hoa hồng, cạnh đó là hai cây hoa sứ già, thân cây gầy, cành khẳng khiu – đúng dáng cây Huế vào cuối năm. Hoa không được mang vào trong, nhưng vẫn hiện diện như một lớp chuyển nhẹ giữa thiên nhiên và không gian tĩnh bên trong.

Gian thờ chính của chùa

Bước vào gian thờ, hai cột gỗ đứng lặng ở hai bên, trên đó khắc những dòng chữ vàng đã ngả màu theo thời gian. Cột bên trái ghi:

“Trần thế gió bụi mịt mờ;
Nghiệp ác ươm mầm muôn nợ khổ.”

Cột bên phải đối xứng lại bằng một nhịp khác:

“Đạo thiền trăng sao rạng rỡ;
Nhân lành gieo hạt, vạn duyên vui.”

Không cần giải thích nhiều. Chỉ cần đứng giữa hai cột gỗ ấy, người ta tự hiểu vì sao không gian này khiến mình chậm lại.

Ngước lên trần, ba ô đèn khảm hình hoa sen phát sáng từ phía sau, ánh vàng dịu lan xuống lớp gỗ sẫm màu. Toàn bộ kết cấu đều được ghép bằng mộng gỗ, không sử dụng đinh kim loại. Các cấu kiện ăn khớp với nhau một cách chính xác, giữ lấy nhau bằng chính hình dạng của mình – một kiểu kỹ thuật khiến người ta vừa ngắm, vừa nể.

Mỗi góc ở Huyền Không Sơn Thượng đều có lý do để du khách dừng bước

Nhìn kỹ hơn, mới thấy từng vân gỗ, từng mối nối đều được làm chậm. Không phải thứ chậm của hoài cổ, mà là chậm của sự chắc chắn.

Ở Huyền Không Sơn Thượng, còn rất nhiều không gian khác: chánh điện, hồ nước, thư pháp đình, lối đi xuyên rừng thông… Mỗi nơi đều có lý do để dừng lại. Nhưng không nhất thiết phải đi hết trong một lần. Có những nơi chỉ cần ghé qua, ngồi xuống, rồi để nó ở lại trong mình.

Những ngày cuối năm, khi người ta thường nghĩ đến việc cầu chúc cho một năm mới yên ổn, có lẽ điều quý nhất không nằm ở lời khấn. Mà nằm ở việc tìm được một nơi đủ tĩnh để nghĩ về sức khỏe, về sự lành, và về việc sống chậm hơn một chút khi Tết đang đến gần.

Huyền Không Sơn Thượng, vào tháng Chạp, là một nơi như thế. Không nhiều lời. Không vội vàng. Và đủ yên để người ta tự điều chỉnh lại nhịp của mình.

Xem thêm bài viết liên quan: