Trở về tuổi thơ trong lòng thành phố

album ảnh | 18/05/2026
SHARE
Đã sao chép

Thái Viết Hoàn

Rời quê lên TP. Hồ Chí Minh học tập và làm việc, ký ức về những buổi chiều thả diều trên cánh đồng dường như vẫn âm thầm theo nhiều người đi qua năm tháng. Đó là những ngày gió lộng, nơi bầu trời không có điểm dừng và chỉ một sợi dây mảnh cũng đủ nối con người với một khoảng không rộng đến vô tận.

Ở TP. Hồ Chí Minh, bầu trời dường như thu mình giữa những tòa nhà cao tầng, còn những khoảng trống để ngước nhìn lên cũng thưa dần theo nhịp mở rộng của đô thị. Thế nhưng vào những ngày gió đẹp, một góc nhỏ ở Thủ Thiêm lại mang một nhịp điệu khác, như thể một phần ký ức cũ tìm được cách quay trở lại giữa lòng thành phố.

Chiều xuống, ánh nắng trượt qua những mặt kính cao tầng rồi tỏa thành những vệt sáng mảnh len vào khoảng không giữa các tòa nhà. Trong nền trời xanh nhạt ấy, những cánh diều bắt đầu rời khỏi mặt đất. Không cần những cánh đồng rộng như ở quê, chỉ cần một luồng gió luồn qua giữa các khối bê tông và mặt kính, chúng vẫn bay lên, để lại những dải màu chao nghiêng trên nền trời đô thị.

Giữa dòng người vẫn đang chuyển động, nhiều ánh nhìn dần cùng hướng lên khoảng trời phía trên. Trẻ nhỏ giữ chặt cuộn dây trong tay, kiên nhẫn chờ một luồng gió đổi chiều. Ở một góc khác, người phụ nữ lặng lẽ sắp lại những chồng diều nhiều màu sắc bên vệ đường. Những chuyển động nhỏ và chậm ấy dường như tách khỏi nhịp sống vốn luôn hối hả của Thành phố Hồ Chí Minh.

Đôi khi giữa nhịp chuyển động không ngừng của thành phố, người ta chỉ lặng im và nhìn lên khoảng trời phía trên. Không còn tiếng gọi nhau trên bờ ruộng hay những bước chân chạy dài theo gió, nhưng cảm giác quen thuộc ấy vẫn trở lại theo một cách khác: lặng hơn, nhưng sâu hơn. Giữa những đổi thay không ngừng của đô thị, đôi khi điều còn ở lại không hẳn là một nơi chốn, mà là ký ức về một khoảng trời từng rất rộng phía trên tuổi thơ.

Đăng ký nhận tin

Đăng ký để nhận thông báo và chương trình khuyến mãi mới nhất. Mọi thông tin liên hệ của bạn đều được bảo mật tuyệt đối.