Có những mùa hoa không chỉ để ngắm, mà để cảm. Không rực rỡ phô trương, sen nở trên vùng nước lặng, mang theo hương thơm nhẹ, đủ để người ta phải dừng lại và lắng nghe.

Khi sen vào mùa, cả không gian miền nước khoác lên mình sắc hồng – trắng dịu nhẹ, đan xen cùng màu xanh non của lá và màu trầm của những con xuồng gỗ cũ. Ở đó, sen không chỉ là một loài hoa, mà là ký ức, là sinh kế, là một phần đời sống bền bỉ của người dân vùng hạ lưu sông Vàm Cỏ.

Buổi sớm, khi sương còn vương trên cánh sen, những chiếc xuồng nhỏ bắt đầu rẽ nước. Người hái sen cúi mình giữa mênh mang, đôi tay quen thuộc với từng nhịp cắt, nhịp gom. Không cần lời nói, bản hòa âm của miền sông nước chính là nhịp chèo, nhịp thở và nhịp nước.
Nhìn từ trên cao, những con thuyền kết hoa sen uốn lượn thành hình mềm mại trên mặt nước, vừa tự nhiên, vừa như một sắp đặt nghệ thuật mà thiên nhiên và con người cùng hòa điệu.
Sen không rực rỡ theo cách choáng ngợp. Vẻ đẹp của sen nằm ở sự bền bỉ: mọc lên từ bùn, nở giữa nước, lặng lẽ nhưng đáng khâm phục. Có lẽ vì thế, sen luôn là hình ảnh được lựa chọn khi người ta nói về Việt Nam: mềm mại, kiên cường, giản dị và sâu sắc.

Những thiết kế mang cảm hứng từ sen của La Sen Vũ được đặt vào bối cảnh miền nước, không nhằm tạo sự đối lập, mà để tôn lên vẻ đẹp sẵn có của cảnh sắc và đời sống bản địa. Hình ảnh Dylan Khải Nguyễn hiện diện lặng lẽ giữa không gian ấy, như một điểm nhấn đương đại vừa đủ. Không phô diễn, không chiếm lĩnh khung hình, con người ở đây chỉ đóng vai trò kết nối – để thiên nhiên và văn hóa bản địa tiếp tục là nhân vật chính của câu chuyện.










