default

Xuân về trên đỉnh Pa Thiên

album ảnh | 25/02/2026
SHARE
Đã sao chép

Nguyễn Hải

Khi những ồn ào, náo nhiệt của những ngày Tết dần lùi xa, khi dòng người bắt đầu hối hả trở lại với nhịp sống thường nhật, tôi chọn cho mình một lối đi riêng – ngược gió lên đỉnh Pa Thiên để “bắt lấy” những khoảnh khắc rực rỡ và đầy sức sống của mùa xuân.

Nằm trong Khu bảo tồn thiên nhiên Bắc Hướng Hóa, với độ cao 1.600m, Pa Thiên là một trong những “nóc nhà” hùng vĩ của tỉnh Quảng Trị. Trong ngôn ngữ bản địa, cái tên Pa Thiên mang nghĩa là “ngọn núi chạm đến trời”. Chuyến hành trình “khai máy” đầu năm này không chỉ là một chuyến du xuân, mà còn là cuộc hẹn tự tình với thiên nhiên, nơi tôi được trút bỏ mọi muộn phiền để hòa mình vào khúc nhạc của đại ngàn.

Ghé Pa Thiên những ngày cuối tháng 2, khi cái se lạnh vẫn còn vương vấn trên từng kẽ lá, ta sẽ bắt gặp những nhành đào chuông lung linh dưới nắng. Từng bông hoa nhỏ xíu, hồng rực như những chiếc chuông nhỏ đang ngân nga khúc nhạc của mùa xuân. Đào chuông ở đây không mang vẻ kiêu sa của phố thị, mà nó mang cái hồn cốt của núi rừng: kiên cường và rạng rỡ giữa sương gió. Điểm xuyết trong bức tranh ấy là sắc trắng tinh khôi của hoa đào bánh xe, những cánh hoa mỏng manh nhưng đầy sức sống, khẽ khàng khoe sắc giữa tầng lá xanh.

Không chỉ có sắc hoa, cung đường trekking còn khiến bước chân người lữ khách phải chậm lại bởi những điều kỳ diệu dưới mặt đất. Mặc dù đã qua mùa cao điểm của rừng phong thay lá (vốn rộ nhất cách đây 2 tháng), nhưng ta vẫn không khó để bắt gặp những cây phong hương trút lá muộn. Những chiếc lá đỏ rực rỡ thả mình rơi xuống, tạo nên một thảm màu ấm nóng trải dài trên nền rêu xanh mướt mọng nước. Sự đối lập giữa sắc đỏ kiêu hãnh và màu xanh trầm mặc của rêu tạo nên một khung cảnh thi vị đến nao lòng, khiến hành trình chinh phục đỉnh cao trở nên nhẹ nhàng hơn bao giờ hết.

Nhưng có lẽ, khoảnh khắc lắng đọng nhất là khi màn đêm buông xuống. Giữa đỉnh cao lộng gió, khi ánh lửa lều bập bùng, cả một bầu trời sao hiện ra choáng ngợp. Dải Ngân hà vắt vẻo trên đầu như một dải lụa bạc lấp lánh giữa hư không. Trong sự tĩnh lặng tuyệt đối ấy, tôi thấy mình thật nhỏ bé nhưng cũng thật tự do.

Tết của tôi là thế, không phong bao đỏ, không tiếng pháo vang trời, chỉ có tiếng gió ngàn và sự hội ngộ với những mùa hoa. Pa Thiên mùa xuân thực sự là một nốt trầm xao xuyến, nhắc nhở ta rằng: Hạnh phúc đôi khi chỉ đơn giản là được đứng giữa đất trời, ngắm một nhành hoa nở và hít căng lồng ngực khí trời nguyên sơ.