Bài: Linh Phương
Ảnh: Internet
Có những bộ phim gắn liền với ánh nắng và sự rực rỡ. Eternal Sunshine of the Spotless Mind thì ngược lại. Bộ phim này dường như sinh ra để xem vào mùa đông, khi bầu trời xám lại, không khí lạnh hơn và con người dễ đối diện với những ký ức cũ.
Suốt gần hai thập kỷ, cứ mỗi dịp cuối năm hoặc gần Valentine, rất nhiều người lại tìm xem lại câu chuyện của Joel và Clementine. Không phải để chờ đợi cái kết, mà để tìm một cảm giác quen thuộc: cảm giác được buồn một cách an toàn, và được an ủi.
Giữa mùa đông, khi mọi thứ chậm lại, câu chuyện về chia ly trong bộ phim này trở nên vừa vặn một cách kỳ lạ.
Cái lạnh của Montauk và nhu cầu được kết nối
Về mặt hình ảnh, đây là một bộ phim “lạnh”. Những khung cảnh ở Montauk phủ đầy gió biển, tuyết và tông màu xanh xám kéo dài suốt phim. Hồ nước đóng băng, bờ biển trống trải, những con đường vắng người. Cái lạnh hiện diện ở khắp nơi.
Nhưng chính bối cảnh đó lại làm nổi bật nhu cầu được kết nối của con người. Một cái nắm tay, một chiếc áo khoác chung, hay màu áo rực rỡ của Clementine đều trở nên ấm áp hơn trong nền không gian lạnh giá.
Xem phim vào mùa đông, khi cuộn mình trong chăn, người xem dễ dàng đồng cảm với sự cô đơn của Joel – và hiểu vì sao con người luôn tìm nhau, ngay cả khi biết sẽ tổn thương.
Một bộ phim Valentine không hoàn hảo
Bộ phim diễn ra quanh Valentine, nhưng hoàn toàn không mang tinh thần lãng mạn quen thuộc. Joel và Clementine không phải cặp đôi lý tưởng. Họ vụng về, dễ tổn thương và thường xuyên làm đau nhau. Joel trầm lặng, thiếu tự tin. Clementine bốc đồng, cảm xúc thất thường.
Chính sự không hoàn hảo ấy khiến bộ phim trở nên gần gũi. Eternal Sunshine không tô hồng tình yêu. Nó cho thấy tình yêu có thể mệt mỏi, rối rắm và đầy mâu thuẫn. Và điều đó không làm nó kém giá trị.
Ký ức: điều ta muốn xóa nhưng không thể thiếu
Ý tưởng xóa ký ức trong phim chạm đến một mong muốn rất thật của con người: quên đi nỗi đau để dễ thở hơn. Nhưng hành trình của Joel trong chính ký ức mình cho thấy một điều khác. Những kỷ niệm đau đớn không thể tách rời khỏi những khoảnh khắc hạnh phúc. Xóa một phần cũng đồng nghĩa với việc xóa đi chính con người mình từng là.
Bộ phim không lên án việc muốn quên. Nó chỉ nhẹ nhàng nhắc rằng: ký ức, dù đẹp hay buồn, đều góp phần tạo nên chúng ta của hiện tại.
Màu tóc Clementine và dòng chảy của thời gian
Mái tóc của Clementine không chỉ là chi tiết tạo hình. Nó phản ánh từng giai đoạn cảm xúc. Xanh dương là lúc lạnh lẽo và mất mát. Đỏ cam là thời điểm yêu đương mãnh liệt. Xanh lá là khởi đầu mới.
Những màu sắc ấy thay đổi, giống như cảm xúc con người thay đổi theo thời gian. Không có mùa đông nào kéo dài mãi, và cũng không có nỗi buồn nào bất biến.
“Okay” – sự chấp nhận giản dị nhất
Cái kết của phim không ồn ào. Không có lời hứa hẹn lớn lao. Chỉ là hai người biết rằng họ có thể lại làm tổn thương nhau, nhưng vẫn chọn thử lại. “Okay.” – Đó là sự chấp nhận rủi ro của tình yêu. Chấp nhận rằng không có mối quan hệ nào hoàn hảo, nhưng vẫn đáng để bước vào.
Người ta xem lại Eternal Sunshine of the Spotless Mind mỗi mùa đông không phải để buồn thêm, mà để nhớ rằng nỗi buồn cũng có giá trị của nó. Rằng được yêu, dù có tổn thương, vẫn tốt hơn là chưa từng yêu.
Nếu một tối đông nào đó bạn cảm thấy lòng mình chùng xuống, hãy bật bộ phim này lên. Không phải để quên đi quá khứ, mà để học cách sống cùng nó – nhẹ nhàng hơn.
Xem thêm bài viết liên quan:


