loanh.quanh.w.qanh
Nếu có ai hỏi tôi đâu là khoảnh khắc Hà Nội tình nhất, tôi sẽ chẳng ngần ngại mà trả lời rằng: đó là khi những chùm hoa sưa bắt đầu bừng tỉnh sau giấc ngủ đông. Khi những cơn mưa phùn cuối xuân vừa dứt, nhường chỗ cho chút nắng hanh hao đầu mùa, Hà Nội bỗng chốc rũ bỏ vẻ trầm mặc để khoác lên mình tấm áo voan trắng muốt, mong manh và đầy thanh khiết.
Hoa sưa không rực rỡ như hoa phượng, cũng chẳng ngào ngạt như hoa sữa, nó chọn cho mình một cách xuất hiện rất riêng: lặng lẽ nhưng khiến người ta phải ngỡ ngàng. Chỉ sau một đêm, những tán cây khẳng khiu ven đường Thanh Niên, Phan Đình Phùng, Ngô Quyền… hay quanh hồ Giảng Võ bỗng chốc nở rộ, tựa như những đám mây trắng bồng bềnh rơi xuống từ trời cao. Người ta vẫn thường ví hoa sưa là “tuyết của miền nhiệt đới”. Dưới vòm lá xanh non, từng chùm hoa nhỏ li ti như những hạt ngọc, đung đưa trước gió, rồi nhẹ nhàng rụng xuống, trải một thảm tuyết trắng ngần lên mặt phố cổ kính.
Lang thang trên những con đường ngập tràn sắc sưa, nhịp sống hối hả của thủ đô như chậm lại một nhịp. Bạn sẽ bắt gặp những tà áo dài thướt tha dưới gốc cây, những cụ già ngồi lặng yên ngắm nhìn cánh hoa rơi, hay những nụ cười trong trẻo của nhóm bạn trẻ đang lưu giữ khoảnh khắc thanh xuân. Hoa sưa nở nhanh nhưng cũng chóng tàn, chỉ cần một làn gió mạnh hay một cơn mưa rào bất chợt, những cánh hoa ấy sẽ lìa cành, để lại trong lòng người lữ khách một chút luyến lưu, một chút vội vã.
Mùa hoa sưa ngắn ngủi như một lời nhắc nhở về sự trân trọng những vẻ đẹp bình dị. Đừng mải mê với những chuyến đi xa xôi, bởi ngay lúc này, giữa lòng Hà Nội, một thiên đường trắng đang hiện hữu, chờ đợi những tâm hồn đồng điệu đến để yêu thương và cảm nhận.














