Amachau
Tháng 3 về, khi những dải sương xuân bảng lảng giăng mắc trên triền đá vôi Sài Sơn, Chùa Thầy (xã Quốc Oai, Hà Nội) lại bước vào mùa rực rỡ nhất trong năm. Không cần nắng vàng rực rỡ, chính không gian mờ ảo của tiết trời cuối xuân lại là phông nền hoàn hảo để sắc hoa gạo thắp lên những “ngọn lửa” ấm áp giữa lòng di sản nghìn năm tuổi.
Chùa Thầy vốn dĩ đã là một bức tranh thủy mặc hữu tình, nhưng phải đến tháng 3, bức tranh ấy mới thực sự bừng sáng. Những cây gạo cổ thụ sừng sững bên hồ Long Trì, dù trút sạch lá vẫn kiêu hãnh trổ ra hàng ngàn bông hoa đỏ mọng. Sắc đỏ ấy không gắt gỏng mà thâm trầm, sâu lắng, hòa quyện tuyệt vời với màu xám bạc của núi đá, màu nâu trầm của mái ngói mũi hài và những lớp rêu phong cổ kính.
Dạo bước trong khuôn viên chùa, bạn sẽ thấy tâm hồn mình dịu lại. Dưới làn mưa bụi li ti, từng đóa hoa gạo dày, mọng nước khẽ xoay tròn trong không trung trước khi đặt mình xuống mặt hồ phẳng lặng hay vương lại trên những bậc thềm đá mòn dấu chân người. Khoảnh khắc ấy, vạn vật như ngưng đọng, chỉ còn tiếng chuông chùa ngân vang và mùi nhang trầm quyện trong gió, tạo nên một cảm giác thoát tục, an yên đến lạ kỳ.
Đến với chùa Thầy mùa này không chỉ là một chuyến vãn cảnh, mà còn là hành trình tìm về sự tĩnh tại. Sắc đỏ hoa gạo như một biểu tượng của hy vọng và sức sống mãnh liệt, nảy nở từ những gì cổ xưa và bình dị nhất. Đó là lúc ta được vỗ về bởi vẻ đẹp thuần khiết của làng quê Bắc Bộ, nơi quá khứ và hiện tại cùng giao thoa trong một bản giao hưởng màu sắc đầy mê hoặc.








