Bài: Ta la cà
Ảnh: Garyya Mù Cang Chải

Giữa những tầng mây trắng của miền Tây Bắc, Mù Cang Chải hiện ra như một “khu vườn treo” giữa đất trời. Nơi ấy, bốn mùa nối nhau bằng nhịp thở đại ngàn mênh mang, bình yên mà vững chãi. Mùa lúa vàng óng chưa phải là tất cả của vùng đất này; còn có những “mùa lặng” chỉ dành cho ai đủ duyên gặp gỡ, đủ tĩnh tâm để lắng nghe tiếng lòng của núi rừng.

Dải ngân hà lung linh như được ôm trọn bởi những bậc thang lúa

Khi tiết trời chuyển lạnh, rừng núi khoác lên tấm áo hồng thanh thoát của hoa Tớ dày, hương sắc biểu tượng cho mùa đông nơi này. Ở độ cao hơn 2.000m, hoa gặp mây, phiêu du cùng gió trời. Giữa thung lũng yên lành ấy, người Mông sinh sống bình lặng qua bao thế hệ, gìn giữ phong tục và nếp sống hòa nhịp cùng đất trời. Hàng trăm năm nay, họ nương vào đại ngàn, gieo mầm bình yên trên triền dốc, tạo nên ruộng bậc thang – kiệt tác di sản khiến thế giới trầm trồ. Chúng không chỉ là kế sinh nhai, mà còn như những “nấc thang” dẫn tới bầu trời của tự do và an nhiên.

Mùa hoa Tớ dày nhuộm hồng khung cảnh ở Garrya Mù Cang Chải

Xuân về, núi rừng bừng tỉnh trong sắc váy xòe rực rỡ, tiếng leng keng của những đồng bạc trên áo người Mông ngân vang trong nắng sớm – tín hiệu cho một năm vui tươi và trọn lành. Hạ đến, nắng rót mật xuống ruộng bậc thang ngậm nước trong veo như gương, soi bóng đàn chim trắng lướt qua tầng mây lững lờ. Mùa thu phủ vàng triền núi, ngân lên khúc dân ca rộn ràng của mùa bội thu. Nhưng có lẽ, Mù Cang Chải quyến rũ nhất khi đêm buông, mùa của ngàn sao thổn thức, đất trời gần nhau đến lạ, tưởng như chỉ cần với tay là chạm đến dải ngân hà.

Garrya Mù Cang Chải ẩn mình giữa núi đồi trùng điệp

Trên nền khúc ca du dương ấy, Garrya Mù Cang Chải như hòa cùng thiên nhiên, tĩnh lặng mà căng tràn sinh khí. Khu nghỉ dưỡng làm từ tre có quy mô lớn và độc đáo bậc nhất Việt Nam, ẩn mình tinh tế theo đường cong của ruộng bậc thang, từng đường nét như tiếp lời của cây núi. Mỗi chi tiết đều phảng phất hơi thở bản địa, mái vòm gợn sóng như mây lượn, sắc thổ cẩm điểm tô không gian, và đặc biệt là những “khoảng nghỉ” an tĩnh – nơi tái tạo sức lực cho thân – tâm con người.

Nghệ nhân địa phương vẽ sáp ong trên vải

Sáng tinh mơ ở Garrya, mây trực tràn vào hiên phòng, nắng sớm len qua kẽ núi, vắt ngang những dải tre còn đẫm sương như sơn nữ múa ca. Hương trà xanh quyện cùng hoa nhài, lan dịu như một lời chào ngày mới. Du khách có thể bắt đầu buổi sáng bằng thiền chuông, học đôi câu tiếng Mông, hay cùng nghệ nhân địa phương vẽ sáp ong trên vải lanh truyền thống. Mỗi trải nghiệm nhỏ là một nhịp nối kết giữa con người với đất trời, giữa hiện đại và nguyên sơ.

Người ta đến Mù Cang Chải có thể vì mùa, nhưng ở lại vì cảm giác được chữa lành trong cái ôm ấm lành của thiên nhiên. Hiếm nơi nào còn giữ trọn vẻ trong trẻo của đất trời, con người mộc mạc và nếp sống nguyên sơ đến thế. Và nếu có một nơi đủ yên để đánh thức những mùa lặng trong tim, ấy chính là Mù Cang Chải – nơi mây nở hoa, và hoa nở trong lòng người.

Garrya Mù Cang Chải

Bản Pú Nhu, xã Púng Luông, tỉnh Lào Cai, Việt Nam

www.garrya.com