Bài: Khánh Huyền
Ảnh: Internet

Giữa một đất nước nhiệt đới quanh năm nắng gió, Đà Lạt luôn đứng ngoài nhịp điệu chung ấy như một ngoại lệ dịu dàng. Không quá ồn ào, không xô bồ, thành phố cao nguyên này mang trong mình một nhịp sống chậm rãi và một khí hậu đủ lạnh để con người muốn thu mình lại, lắng nghe và cảm nhận nhiều hơn.

Chỉ cần xe bắt đầu leo qua đèo Prenn, cái lạnh len vào qua kẽ tay, sương mù bảng lảng trước mắt và những rặng thông già hiện ra trong im lặng, người ta có cảm giác như vừa bước qua một cánh cửa vô hình. Phía bên kia là một thế giới khác – nơi Đà Lạt hiện lên như một “Châu Âu thu nhỏ”, trầm mặc, cổ kính và đầy chất thơ.

Dấu vết kiến trúc Pháp và ký ức của thời gian

Linh hồn mang màu sắc châu Âu của Đà Lạt được lưu giữ rõ nét nhất trong những công trình kiến trúc Pháp cổ còn sót lại. Hơn hai nghìn căn biệt thự rải rác khắp thành phố tạo nên một không gian đặc biệt, nơi quá khứ và hiện tại cùng tồn tại trong im lặng.

Nhà ga Đà Lạt với ba mái chóp cách điệu từ núi Langbiang mang dáng dấp các nhà ga miền Nam nước Pháp. Trường Cao đẳng Sư phạm với tháp chuông cong và gạch trần đỏ au gợi nhớ những khu học xá cổ điển châu Âu đầu thế kỷ XX. Xa hơn một chút, những căn biệt thự nằm nép mình trên các con đường rợp thông như Trần Hưng Đạo hay Lê Lai mang vẻ đẹp lặng lẽ, nhuốm màu thời gian.

Đó không phải vẻ đẹp được đánh bóng. Đó là vẻ đẹp của sự hoài niệm, của những ô cửa gỗ cũ, lò sưởi đã tắt từ lâu và bức tường vàng phai màu nắng gió. Đi giữa những không gian ấy, người ta dễ có cảm giác như đang lạc bước ở một miền quê nước Pháp cũ kỹ, nơi thời gian trôi chậm hơn bình thường.

Thiên nhiên ôn đới và hơi thở của cao nguyên

Nếu kiến trúc là ký ức, thì thiên nhiên chính là nhịp thở làm nên khí chất rất riêng của Đà Lạt. Thành phố này không có dừa, không có bàng, mà được bao bọc bởi rừng thông – loài cây lá kim gắn liền với những vùng ôn đới xa xôi.

Tiếng thông reo trong gió trở thành âm thanh nền quen thuộc, theo chân người lữ khách suốt những cung đường đèo quanh co. Những con dốc uốn lượn giữa hai hàng thông thẳng tắp gợi nhớ đến những vùng núi Thụy Sĩ hay miền quê nước Áo yên bình.

Đà Lạt còn là xứ sở của hoa. Cẩm tú cầu nở bông to và tròn, phượng tím nhuộm buồn những con đường mùa hạ, mai anh đào hồng rực mỗi độ xuân về. Khí hậu mát mẻ quanh năm cho phép những loài hoa phương Tây sinh trưởng, biến thành phố thành một khu vườn ôn đới thu nhỏ giữa cao nguyên.

Thời trang mùa lạnh và cảm giác được “sống đúng mùa”

Với nhiều người, Đà Lạt là nơi hiếm hoi ở miền Nam cho phép họ được mặc đúng với tưởng tượng về mùa đông. Nhiệt độ dao động từ 14 đến 18 độ C đủ lạnh để người ta khoác thêm một lớp áo, quàng khăn len và bước chậm lại.

Những chiếc trench coat, mũ nồi, boots da hay áo len dày vốn khó xuất hiện ở các thành phố khác bỗng trở nên hoàn toàn hợp lý tại đây. Hình ảnh những đôi tình nhân đi dạo quanh Hồ Xuân Hương, thở ra làn khói trắng trong không khí se lạnh, khoác lên mình những lớp áo dày chính là khoảnh khắc rất “Đà Lạt” – lãng mạn theo cách tự nhiên, không cần sắp đặt.

Nhịp sống chậm và văn hóa tận hưởng

Không chỉ mang dáng vẻ châu Âu ở cảnh quan, Đà Lạt còn thừa hưởng một phong cách sống thong dong hiếm thấy. Người ta đến đây không phải để chạy lịch trình dày đặc, mà để ở lại.

Văn hóa cà phê của Đà Lạt không dành cho những ly uống vội. Đó là những buổi ngồi lâu bên cửa kính, nhìn mưa phùn rơi nhẹ ngoài hiên, nhâm nhi cà phê nóng và để nhạc jazz hay nhạc Trịnh vang lên đủ nhỏ để không phá vỡ sự tĩnh lặng.

Ẩm thực nơi đây cũng sinh ra để sưởi ấm. Bánh mì xíu mại nóng hổi, sữa đậu nành bốc khói hay những nồi lẩu nghi ngút không chỉ làm ấm cơ thể, mà còn khiến người ta muốn ngồi lại lâu hơn bên nhau.

Nỗi buồn dịu dàng rất riêng của Đà Lạt

Người ta vẫn thường nói Đà Lạt buồn. Nhưng đó không phải nỗi buồn nặng nề, mà là một dạng lắng đọng rất đẹp. Sương mù khiến cảnh vật trở nên mờ ảo, làm mọi thứ chậm lại và con người xích gần nhau hơn.

Đà Lạt là nơi của những mối tình chớm nở, cũng là nơi lưu giữ những ký ức đã qua. Nỗi buồn ở đây không bi lụy, mà giống như một bản nhạc trầm, đủ để người ta dừng lại, suy nghĩ và dịu dàng hơn với chính mình.

Đà Lạt không cần cố gắng trở thành một “Tiểu Paris”. Thành phố này tự thân đã mang một khí chất riêng – cổ kính, mộng mơ và đầy chất thơ. Nếu bạn đang cảm thấy ngột ngạt giữa nhịp sống đô thị ồn ào, hãy thử rời đi một chuyến. Để sáng mai thức dậy giữa cao nguyên sương mù, mở cửa sổ và nhận ra rằng, có những nơi sinh ra chỉ để con người được sống chậm và thở sâu hơn.

Xem thêm bài viết liên quan: