Long Tuyền

Leo núi giờ đây không còn là bộ môn dành cho khách du lịch như ngày xưa mà đã lan tỏa rất rộng tới cộng đồng xã hội Việt Nam

Từ bao giờ không rõ, leo núi và chinh phục các đỉnh núi cao đã trở thành cái thú của đông đảo giới trẻ Việt Nam. Phượt thủ, nhiếp ảnh gia, quay phim, hay những khách du lịch đã tự đặt ra cho mình mục tiêu leo lên được những ngọn núi hùng vĩ để được thu vào tầm mắt phong cảnh bao la, được đưa vào khuôn hình những biển mây lồng lộng… Không khó để tìm hiểu về những ngọn núi này, nhất là trong các trang chuyên về du lịch và khám phá, nhưng từ việc đọc cho tới thực hiện được ước mơ chinh phục những đỉnh cao của thiên nhiên hùng vĩ thì quả là con đường đầy gian khó.

Cảnh sắc tuyệt đẹp của ngọn Bạch Mộc Lương Tử, nằm giữa hai tỉnh Lào Cai và Lai Châu

Cách đây nhiều năm, Fansipan là mục tiêu cao nhất của giới du lịch mạo hiểm, bởi đỉnh núi 3.143m trên rặng Hoàng Liên Sơn, mái nhà Đông Dương vốn thuộc địa hình hiểm trở và nguy hiểm vào bậc nhất. Khi đó chỉ có những con đường mòn được giới hướng dẫn khai thác, đầy các vách đá dựng đứng, những vực sâu hút, cánh rừng nhiệt đới um tùm cộng thêm thời tiết biến ảo theo từng giờ. Thoắt nắng, chợt mưa, hành trình Fansipan ngày xưa là thử thách lớn với những đoàn du lịch. Từ Sapa có 3 tuyến đường hướng về đỉnh Fansipan là Trạm Tôn, Sín Chải và Cát Cát; mỗi tuyến có đặc thù khác nhau nhưng đều có chung một điều, đó là hành trình này không dành cho những ai thiếu sức bền và ý chí vượt qua thử thách. Sau này, địa phương đã cải tạo đường lên núi từ Trạm Tôn nên đã giúp du khách tiết kiệm được rất nhiều sức lực cũng như thời gian. Không còn nữa cảnh ngủ lều giữa rừng, không còn lo chuyện thiếu đồ ăn, nước uống; trạm nghỉ ở cao độ 2.200m và 2.900m ngày nay đảm bảo khâu ăn nghỉ cho khoảng 100 khách cùng lúc. Những chàng trai khuân vác (porter) người Mông ngày càng thân thiện và biết nhiều kỹ năng nấu nướng hơn xưa, con đường lát đá cũng rộng rãi và an toàn hơn so với những chặng lắp lan can, các chỗ dốc được buộc dây, đóng chốt gỗ vào vách đá. Hành trình leo Fansipan luôn chào đón mọi thành viên trong xã hội, và dù cáp treo đã được đưa vào hoạt động song đi đường bộ vẫn là cái thú khó bỏ qua. Chỉ có đi như thế, tự mình vượt qua thử thách mới cảm nhận được hết vẻ đẹp của thiên nhiên nơi đây. Thảm hoa đỗ quyên nở khoe sắc màu tươi tắn, những thân cây cao vút đôi lúc thả xuống những cánh hoa trắng tinh khôi, những loài hoa rừng rất ít người biết tên e ấp nở sau tán lá dầy, rồi những vạt mây trắng ngập trời, những khoảng trống xanh cao vời vợi bất ngờ mở bung sau một quãng đường chỉ thấy lá che tầm mắt… Và tất nhiên, được đặt chân lên đỉnh cao nhất của Đông Dương mà không cần dựa vào sức kéo của máy móc vẫn sẽ là niềm tự hào lớn cho mỗi người.

Tự hào chinh phục đỉnh Fansipang

Cách không xa Fansipan, thuộc ranh giới giữa 2 tỉnh Lai Châu và Lào Cai có ngọn Bạch Mộc Lương Tử cũng thu hút không ít du khách tìm về. Có cao độ 3.045m, ngọn núi này quyến rũ bởi độ khó cũng như cảnh sắc tuyệt đẹp. Không có đường tiêu chuẩn, muốn lên núi phải men theo đường mòn và tất nhiên vẫn cần người hướng dẫn địa phương. Tự mang theo lều bạt, thực phẩm, thuốc và vật dụng y tế, các đoàn leo núi thường mất 3 ngày 2 đêm, đôi khi dài hơn để chạm tay lên đỉnh núi vượt qua tầng mây này. Rất hiểm trở nhưng tuyệt đẹp, Bạch Mộc Lương Tử là địa điểm săn mây lý tưởng, là nơi các tay máy mang về cho cộng đồng những tấm ảnh không thể nào quên bởi mây trời ở đây biến ảo như truyện thần tiên, khi trắng xốp mênh mông, khi hồng rực trong ánh bình minh, cũng có khi nền trời hiện lên những dáng hình kỳ ảo.

Cũng hấp dẫn không kém là ngọn Pu Si Lung thuộc địa phận xã Pa Vệ Sử, huyện Mường Tè, tỉnh Lai Châu. Các đoàn leo núi thường tập kết tại bản, sau đó đi bộ gần 20km đường rừng để tới được cột mốc 42, nơi được mệnh danh “nóc nhà biên giới”. Cung đường này lý tưởng nhất vẫn là nhờ các chiến sĩ thuộc đồn biên phòng Pa Vệ Sử dẫn đường. Có một điều thường thấy là mỗi khi đứng bên cột mốc biên giới, các bạn trẻ thường khoác lên mình chiếc áo quốc kỳ như một cách thể hiện tình yêu dành cho vùng biên cương của Tổ quốc. Từ đây, cần băng qua con đường xuyên rừng núi dài 6km để tới được đỉnh Pu Si Lung. Con số đó thoạt nghe có vẻ đơn giản, nhưng có tự mình trải nghiệm mới thấu hiểu nỗi gian truân. Những sườn núi chỉ in dấu chân người đi rừng, trơn trượt và rất nguy hiểm, những vạt rừng rậm không có ánh nắng xuyên qua, rồi các loại côn trùng lạ lẫm…, tất cả đều thử thách ý chí cao độ của mỗi người. Sau khoảng vài tiếng, đỉnh Pu Si Lung sẽ chào đón du khách bằng khoảng trời cao rộng và những đám mây trải rộng tới vô cùng, trên đó dường như chỉ vươn tay lên là sẽ chạm tới trời xanh.

Đường lên ngọn Tà Xùa

Còn nhiều nữa các đỉnh núi cao trên khắp miền Tây và Đông Bắc Việt Nam. Mang ý nghĩa tâm linh có đỉnh Yên Tử, có vẻ đẹp hùng vĩ là ngọn Tà Xùa, nơi hiện hữu con đường trên sống lưng núi tuyệt đẹp nhưng cũng rất khó để chinh phục, rồi đỉnh Ngũ Chỉ Sơn thuộc dải Hoàng Liên Sơn quanh năm ngập trong mây… Mỗi nơi một đặc thù, mỗi đỉnh núi là một thử thách đáng chờ mong. Theo thời gian, số người chinh phục các đỉnh núi cao càng tăng dần, điều đó cũng đồng nghĩa với những niềm vui ngày càng được nhân lên trong cuộc sống.