Lâm Lê

Myanmar (hoặc tên gọi thân thuộc hơn, Burma) khôngcòn là điểm đến “nóng sốt” trong cộng đồng dân phượt như vài năm trước, khi đất nước này mới mở cửa, nhưng vẫn là một trong những điểm đến hấp dẫn bởi sức sống đang trỗi dậy sau những năm dài ngủ quên; những bí ẩn và điều kỳ diệu mà người xưa đã tạo nên…

Chùa Vàng, Shwedagon, biểu tượng của Yangon

Yangon là minh chứng rõ nhất cho một Myanmar đang trỗi dậy.

Cả thành phố là một đại công trường với những tòa nhà đang mọc lên khắp nơi, nhiều trong số đó là những công trình của các nhà đầu tư Việt Nam. Cơ sở hạ tầng của Yangon được quy hoạch khá tốt. Thật bất ngờ khi được biết những đường phố lớn với nhiều làn xe chạy ở đây đã có từ những năm đầu thế kỷ 20. Biểu tượng của Yangon tất nhiên là Shwedagon Paya, ngôi chùa Phật bằng vàng kì vĩ được xây dựng cách đây hơn 2.500 năm và trải qua bao triều đại khác nhau, vẫn lừng lững như một minh chứng cho một thời kỳ vàng son của đất nước này. Ngọn tháp chính của Shwedagon cao tới 98m, nhìn rõ từ nhiều điểm khác nhau trong thành phố, được bao phủ hơn 30 tấn vàng. Chúng tôi đến Shwedagon sau một buổi chiều mưa khi thành phố bắt đầu lên đèn. Đi một vòng quanh ngôi chùa này có thể mất cả tiếng đồng hồ, hoặc có thể chọn một góc nào đó, thắp những dãy nến, tưới nước lên những bức tượng Phật dát vàng hoặc lặng im để cầu nguyện, mỗi khoảnh khắc đều đọng lại những cảm giác bình yên khó tả. Một cảm giác về sự vĩnh hằng.

Yangon có một đời sống đô thị khá thú vị để khám phá. Trong một buổi sáng sớm, chúng tôi đi lang thang gần khách sạn và lạc vào một khu biệt thự mới mọc lên. Những căn biệt thự nằm trong khuôn viên rộng lớn,bao phủ bởi những cây cổ thụ xanh ngắt và yên bình. Có lúc tôi có cảm giác như đang lạc vào một thành phố của các nước phát triển, may mà có mấy anh xe đạp thồ mặc longyi nhai trầu chở những người phụ nữ đi chợ sớm mới khiến tôi quay lại thực tại. Yangon còn có khu phố Tây sôi động và đông nghẹt mỗi tối khi thành phố lên đèn. Những dãy hàng quán bày ra trên đường phố hay trong những con hẻm nhỏ, với đủ các loại đồ ăn, từ hải sản đến các loại đặc sản côn trùng. Trong hai buổi tối ở Yangon, chúng tôi đều lang thang ở khu phố Tây, trải dài từ đường 18 đến 22 của khu Shwe Mingalar, nhâm nhi vài chai bia Myanmarvà ăn những món hải sản nướng, ngắm dòng người qua lại tấp nập để cảm nhận một thành phố du lịch đang lên đúng nghĩa.

Chùa Shwezigon ở Bagan

Bagan – Những khoảnh khắc khó quên

Bagan không gây ấn tượng ngay lập tức bởi sự đồ sộ và kì vĩ như ngôi đền Angkor Wat ở Cambodia hay ngôi chùa Phật lớn nhất thế giới Borobudur ở đảo Java (Indonesia) nhưng nó là một thành phố di sản sống, nơi hàng ngàn công trình kiến trúc tôn giáo cả ngàn năm tuổi sống cùng dân cư đương đại và không khí linh thiêng tràn ngập khắp nơi. Kiểu như Jerusalem, Kyoto, Luang Prabang… những thành phố cổ mà cho dù du lịch có phát triển đến mấy cũng không tác động đến đời sống bản địa và sự linh thiêng của nó. Khách sạn chúng tôi đặt trước qua mạng nằm ở New Bagan, một kiểu khách sạn mang phong cách hoài cổ có hồ bơi giữa khu vườn nhiệt đới xanhum, bàn ăn đặt trong vườn và dịch vụ tuyệt vời. Từ đây thuê xe đạp điện hoặc xe ngựa để thăm thú Old Bagan đều mang đến những trải nghiệm thú vị khác nhau.Tôi thích đi vào trong những ngôi đền, quan sát người dân địa phương “trình diễn” và bán đồ thủ công truyền thống hay những bức tranh vẽ bằng chất liệu đặc biệt. Hoặc cũng có thể vận chiếc longyi, bôi một ít bột thanaka lên mặt và ngồi chơi đùa với những đứa bé ở đây. Ngày hôm sau chúng tôi thuê một chiếc xe ngựa, đậu sẵn trước cửa khách sạn. Anh chàng lái xe tên Kosoe, 25 tuổi và đã có 7 năm làm nghề này, chưa bao giờ đi đâu ra khỏi Bagan. Mỗi ngày anh kiếm được khoảng 25.000 kyats (khoảng hơn 400.000VNĐ) nếu có khách, trừ đi tiền thuê xe và ngựa, cũng chỉ còn trên dưới 15.000 kyats (khoảng 250.000 VNĐ), đủ để nuôi vợ và một cậu con trai 3 tuổi. Đi xe ngựa có trải nghiệm thú vị khác đi xe đạp điện, bởi Kosoe kiêm luôn hướng dẫn viên du lịch, qua mỗi ngôi chùa hoặc đền lớn đều nói tên hay lịch sử của nó. Anh cũng giải thích sự khác nhau giữa Paya (chùa) và Pahto (đền). Paya thì không vào được bên trong bởi nó là một khối bảo tháp (stupa) còn Pahto thì có thể vào bên trong, nơi có đặt những bức tượng Phật.

Ngôi đền cổ Ananda ở Bagan

Bagan chỉ rộng 40 km vuông, nằm trên một vùng bình nguyên xanh ngắt, có những dãy núi thấp bao quanh. Trong gần 300 năm của triều đại Pagan hưng thịnh nhất từ thế kỷ 11 đến 13, và là một trong hai triều đại hùng mạnh nhất ở Đông Nam Á thời điểm đó, các ông vua đã cho xây dựng hàng ngàn ngôi đền, chùa lớn, nhỏ khác nhau, tạo thành một quần thể đền, chùa lớn nhất thế giới. Lên cao mới thấy được vẻ đẹp tổng thể này. Hai ngôi đền đẹp nhất nhìn từ đây là Ananda Pahto, ngôi đền lớn nhất và Thatbyinnyu Pahto, ngôi đền cao nhất.

Vị trí đẹp nhất để ngắm những điều kỳ diệu trên mặt đất này có lẽ là Shwesandaw Paya, nhìn được bốn phía,nhất là trong những thời khắc của bình minh hay hoàng hôn khi những chiếc khinh khí cầu bay lên trong ánh vàng rực rỡ của mặt trời lúc mới xuất hiện hay chuẩn bị lặn xuống chân núi…