Mai Hương

Trong tiếng Đức, Konig là vua, see là hồ. Königssee là hồ của các vị vua. Quả đúng với tên gọi, Königssee với vẻ đẹp hoàn toàn tự nhiên của mình xứng đáng là nơi dành cho những bậc đế vương.

Hồ Konigsee như một vịnh hẹp nằm dưới chân núi Watzmann - dãy núi cao 1.800 mét

Nằm ngay sát biên giới Áo-Đức, thuộc Công viên thiên nhiên quốc gia Berchtesgaden, Königssee là hồ nước ngọt sâu thứ ba của Đức đồng thời là hồ nước tự nhiên sạch nhất của quốc gia này, hàng năm thu hút rất nhiều khách du lịch tới tham quan và nghỉ dưỡng. Với độ dài khoảng 8km, hồ Königssee như một vịnh hẹp nằm dưới chân núi Watzmann – dãy núi cao 1.800 mét. Tương truyền rằng Watzmann là một bạo chúa bị Chúa Trời trừng phạt, biến hắn và bảy đứa con thành những khối đá quanh hồ.

Chúng tôi đến đây vào một ngày cuối hè. Khu du lịch đông đúc, du khách xếp hàng lũ lượt mua vé tàu đi quanh hồ. Cho dù lượng du khách đông đảo trong mùa cao điểm nhưng tàu vẫn chỉ chạy theo lịch đã định sẵn, không tăng chuyến, tránh làm ô nhiễm không khí yên tĩnh. Có hai bến dừng là nhà thờ St. Bartholomew hoặc Salet. Chẳng còn nhiều thời gian nên tôi chỉ mua vé đến nhà thờ St. Bartholomew.

Nhà thờ St.Bartholomew với kiến trúc nổi bật nằm bên hồ

Ấn tượng đầu tiên là nước hồ xanh thăm thẳm màu ngọc bích. Đã đi qua nhiều hồ trên núi, tôi nhận thấy đặc điểm chung là nước hồ rất trong và thường có sắc xanh đặc biệt, tông xanh nào thì tùy theo thung thổ của vùng đất ấy. Ven hồ, rừng thông nghiêng nghiêng trên sườn núi trầm lặng soi bóng xuống mặt nước. Bên trên rừng thông là những ngọn núi đá xám gồ ghề của dãy Alps. Tất cả hòa quyện với nhau thành một bức tranh thiên nhiên hùng vĩ mà không kém phần thơ mộng. Về sau, tôi được biết rằng do các hạt đá vôi hòa tan trong nước khiến ánh sáng khúc xạ tạo nên màu xanh kỳ diệu như vậy.

Những con tàu gỗ chạy điện mà chúng tôi đang đi cũng là một phần của lịch sử hồ. Năm 1810, Vương quốc Bavaria tiếp quản vùng Berchtesgaden và khu vực quanh hồ Königssee trở thành khu săn bắn của hoàng gia. Trước kia, thuyền gỗ chèo tay là phương tiện đi lại duy nhất trên hồ. Do lượng du khách tăng mạnh nên thuyền gắn máy xuất hiện. Sợ rằng tiếng máy của tàu thuyền sẽ làm muông thú chạy mất, để bảo tồn thiên nhiên, người ta quy định chỉ có thuyền động cơ điện được lưu thông trên hồ. Và quy định đó có hiệu lực đến tận ngày nay. Khi được nạp đầy, những chiếc thuyền điện này có thể chạy suốt từ 12 đến 14 tiếng.

Con thuyền lướt đi nhẹ nhàng trên mặt nước xanh thẫm. Tôi mải mê ngắm nhìn thiên nhiên tĩnh lặng với sắc màu xanh biếc bao quanh. Thuyền dừng lại sau khi lượn qua khúc quanh duy nhất trên hồ. Thuyền trưởng tắt máy, lấy cái kèn trumpet đã chuẩn bị sẵn, đứng hướng về phía núi và thổi một đoạn nhạc hiệu. Vách đá thẳng đứng xung quanh hồ tạo nên hiệu ứng tiếng vọng làm du khách có cảm giác như đang đứng bên một dàn kèn.

Trong những chuyến đi thuyền thăm hồ, việc thổi kèn để du khách nghe tiếng vọng đã trở thành một nghi lễ truyền thống đáng nhớ. Thuở xa xưa, các tàu thuyền bắn súng thần công mỗi lần qua đây. Tiếng súng sẽ dội đi dội lại tới 7 lần. Sau đó, vào những năm 1930, để đảm bảo an toàn, súng thần công được thay bằng kèn flugelhorn rồi hiện nay là kèn trumpet. Dù số lần tiếng vọng dội lại có ít hơn nhưng hiệu ứng âm thanh vẫn gây ấn tượng không kém.

Tàu chạy khoảng 30 phút thì tới nhà thờ St. Bartholomew. Từ xa đã nhìn thấy nhà thờ với kiến trúc hình mái vòm cùng tông màu đỏ nổi bật trên nền xanh ngọc của một vùng non nước. Ban đầu, đây chỉ là một nhà nguyện nhỏ được xây vào năm 1134. Đến năm 1697, nhà thờ được dựng lên thay cho nhà nguyện với mái chóp củ hành màu đỏ, do ảnh hưởng của kiến trúc Ottoman.

Chúng tôi xuống tàu, đi bộ dọc bãi cỏ rộng mênh mông quanh nhà thờ. Có một lối đi nhỏ xuyên vào rừng dành cho những người ham mê đi bộ leo núi, khám phá song băng và hang động. Nước hồ trong vắt, nhìn rõ từng hòn sỏi nằm trên đáy cát mịn. Tôi chụm tay vốc nước, nhấp một ngụm nhỏ. Nước có vị ngọt và lạnh ngắt đến tỉnh người.

Đi dạo loanh quanh một hồi mỏi chân, tôi nằm dài trên bãi cỏ, lơ đãng ngắm vòm cây rì rào trên đầu và bầu trời xanh cao tít, hít mùi cỏ hăng hăng xộc vào mũi và nghe tiếng nước vỗ bờ óc ách nhè nhẹ… Thời gian như dừng lại. Nằm mãi cho đến khi người lạnh cóng, tôi trở dậy ghé quán cà phê uống một chén trà nóng. Ủ ấm đôi bàn tay lạnh giá quanh miệng chén, tôi hít hà hương trà bốc lên và nhấm nháp từng ngụm để cảm nhận hơi ấm lan tỏa từ từ trong cơ thể.

Chiều đã xuống, không khí se se lạnh. Tôi choàng vội áo khoác lên người và bước ra bến tàu. Quay đầu nhìn lại, tôi cố thu hết khung cảnh nơi này vào trí nhớ để rồi ngày nào đó, trong cuộc sống khó khăn, tôi sẽ lục tìm trong kí ức một Königssee trong trẻo để “nhấm nháp” một mình, như một dòng nước mát trong lành cần thiết cho cuộc sống.