Trích lược truyện cổ tích của Anh em nhà Grimm

Họa sĩ vẽ minh họa: Cẩm Anh Ng

Có hai vợ chồng người tiều phu nghèo sống ở ven một khu rừng với hai con riêng của chồng, con trai tên là Hansel, con gái tên là Gretel.

Một năm kia, nạn đói bùng lên, hết đường xoay xở kiếm ăn, người vợ trẻ bèn bàn với chồng:Ông à, chúng ta phải dẫn lũ trẻ vào rừng và bỏ chúng ở đó thôi”. Người chồng nghe vậy liền nói: “Tôi không thể làm vậy, thú dữ sẽ ăn thịt chúng mất”. “Nếu ông không làm vậy, tất cả chúng ta sẽ chết”, người vợ khăng khăng, dọa nạt đến mức người chồng cũng đành nghe theo.Hai đứa trẻ tội nghiệp đói quá không ngủ được nên nghe hết cả câu chuyện. Gretel khóc sướt mướt. Hansel dỗ em gái: “Gretel, nín đi em, đừng lo, anh sẽ có cách”.


Chờ lúc bố và mẹ kế ngủ say, Hansel lén ra ngoài. Ngoài trời, trăng chiếu sáng rõ mồn một, sỏi trắng trước nhà lóng lánh dưới ánh trăng như những đồng bạc. Hansel cúi xuống nhặt sỏi bỏ đầy túi áo, rồi rón rén vào nhà.


Từ tờ mờ sáng, khi mặt trời chưa mọc, bà mẹ kế đã tới đánh thức hai đứa trẻ: “Lũ trẻ lười biếng này, dậy mau, còn phải vào rừng kiếm củi chứ”. Sau đó bà đưa cho mỗi đứa một mẩu bánh nhỏ xíu và dặn: “Đây là phần ăn cho bữa chiều, giờ mà ăn thì  bữa sau chả còn gì đâu”.


Ông tiều phu và vợ dẫn hai đứa trẻ vào rừng. Hansel rắc sỏi men theo đường đi. Đến khi
tới giữa cánh rừng, cả nhà dừng lại và ông bố nhóm lửa để tránh rét. Bà mẹ kế thì bảo lũ trẻ nằm ngủ cho đỡ mệt. Hai đứa trẻ đã quá kiệt sức. Khi nằm xuống ngủ, chúng vẫn nghe thấy tiếng rìu đốn cây của bố và nghĩ chắc bố vẫn ở gần đây. Khi chúng thức dậy thì trời đã tối. Lúc đó, chúng mới nhận ra âm thanh như tiếng rìu hóa ra là tiếng cành cây mà người bố buộc vào một thân cây khô. Hai đứa trẻ hoàn toàn cô độc. Gretel khóc và nói:Giờ thì chúng ta đã lạc trong rừng rồi anh”. Hansel dỗ em: “Em đừng lo, khi trăng lên, chúng mình sẽ tìm được lối về nhà”.

Lúc trăng lên, Hansel cầm tay em đi lần theo vết sỏi cuội lóng lánh dưới ánh trăng để về nhà. Chúng gõ cửa. Bà mẹ kế nhìn thấy Hansel và Gretel liền giận dữ. Người bố thì mừng ra mặt vì trong thâm tâm không muốn bỏ con lại trong rừng.


Được một thời gian, nạn đói trở nên tồi tệ hơn. Bà vợ lại nói với chồng:Phải tống khứ lũ trẻ vào rừng thôi”. Người chồng phàn nàn, nhưng bà vợ bắt ông chồng tội nghiệp phải theo đúng ý mình. Một lần nữa, hai vợ chồng dẫn hai đứa trẻ vào rừng. Lần này, Hansel không có thời gian để chuẩn bị. Dọc đường đi vào rừng, thay vì những viên sỏi, Hansel rắc vụn bánh xuống đất.

Họ đi vào rất sâu trong rừng. Người chồng tiều phu lại nhóm lửa lần nữa. Bà mẹ nói dối chúng:Hai đứa ngủ đi. Tao với bố mày sẽ ở gần”. Khi hai anh em tỉnh dậy thì bóng đêm đã bao trùm khắp nơi và trời đã lạnh. Gretel khóc và Hansel lại dỗ: “Gretel, em hãy đợi tới khi trăng lên”.


Trăng vừa mọc thì hai đứa đứng dậy đi, nhưng chúng không thấy một vụn bánh nào cả, vì lũ chim đã sà xuống ăn hết. Chúng lang thang trong rừng, bụng đói cồn cào. Hai anh em đi theo một con chim thì thấy một ngôi nhà xây bằng bánh mì, ngói lợp là bánh ngọt, cửa sổ bằng đường kính trắng tinh. Không tin vào mắt mình, chúng mò đến gần hơn. Hansel giơ tay bẻ một mảnh mái nhà để ăn thử xem có ngon không. Và Gretel đứng bên cửa sổ gặm cho đỡ đói. Chợt có tiếng người nói nhẹ nhàng vọng ra:Ai đang gặm nhà riêng của ta vậy?”. Hai đứa trẻ đồng thanh đáp:Gió đấy, gió đấy” và chúng tiếp tục ăn. Cửa bỗng mở, một bà mù tay chống nạng bước ra. Bà lão lắc lư đầu và nói: “Trời, có phải lũ trẻ không? Các cháu bị lạc à? Nào vào nhà đi và ở đây với bà”.


Bà lão nhìn có vẻ tốt bụng. Hai đứa trẻ đi theo vào trong. Bà lão cho chúng uống sữa và ăn bánh tráng đường với táo. Bà chuẩn bị hai chiếc giường nhỏ trải khăn trắng xinh xắn cho Hansel và Gretel trèo lên nằm ngủ. Hai anh em ngỡ là mình đang ở trên thiên đường. Chúng đã nhầm to. Bà lão thực ra là một mụ phù thủy gian ác xây nhà bằng bánh để bắt trẻ em. Khi hai đứa trẻ ngủ, mụ cười vang đầy nham hiểm và nói giọng ngạo nghễ:Đã vào tay bà rồi thì đừng hòng trốn thoát”.


Mụ lôi Hansel dậy nhốt vào cũi rồi chốt cửa lại. Cậu bé kêu gào thảm thiết nhưng mụ cũng làm ngơ. Rồi mụ quát Gretel:Dậy mau, dậy đi lấy nước về nấu cho anh mày một bữa ngon. Nó phải ăn ngon cho chóng béo, khi nào nó thực béo, tao sẽ ăn thịt nó”. Những thức ăn nấu nướng ngon lành đều chỉ để cho Hansel, Gretel chỉ được cho vỏ cua.


Sáng nào mụ già phù thủy cũng nhẹ bước tới bên cũi và nói:Hansel, giơ ngón tay tao xem mày đã béo lên chút nào chưa”. Hansel chìa ra một cái xương nhỏ, mắt cập kèm mụ cứ tưởng đó là ngón tay Hansel. Mụ lấy làm lạ tại sao không béo lên tí nào cả. Đợi bốn tuần, mụ đâm ra sốt ruột, không muốn phải chờ lâu hơn nữa: “Mai tao sẽ nấu nó”.

Gretel tội nghiệp khóc cả đêm. Trời sớm tinh sương Gretel đã nhóm lửa chất bếp. Mụ phù thủy nói với cô bé: “Chui vào, nhìn xem bên phải lò đã đủ nóng chưa để cho bánh vào”. Mụ định khi Gretel chui vào thì mụ đóng ngay cửa lò lại để nướng cả Gretel. Nhưng Gretel biết mụ đang nghĩ gì, cô nói: “Cháu không biết làm thế nào mà vào vừa được trong đó”.


Mụ già mắng: “Ngu như bò ấy, cửa lò rộng thế này, mày thấy không, tao chui vào cũng lọt nữa là mày”. Mụ từ từ đi lại cửa lò và chui đầu vào trong lò. Ngay lúc ấy Gretel liền đẩy mụ một cái thật mạnh vào trong lò và đóng cửa lò bằng sắt lại và cài then thật kỹ. Mụ phù thủy rú lên khủng khiếp.

Gretel chạy thẳng một mạch tới chỗ Hansel, mở cửa cũi và reo:Hansel, anh em ta được giải thoát, mụ phù thủy già đã chết”.


Hai anh em mừng rỡ ôm choàng lấy nhau. Hansel và Gretel đi sâu vào nhà mụ phù thủy. Căn nhà đầy những hòm ngọc ngà châu báu.